Thánh ca của nước

By Võ Tấn Cường

 

Anh và em

Dạt trôi miền nhân ảnh

Nhuốm bụi trần lem luốc

Lạc tràn trề nước…

 

Nước vuốt ve cuống rốn ấu thơ

Nước gột rửa đôi mắt ráo hoảnh niềm nhân thế

Nước chan hòa thân thể trần trụi ngân khúc hoan ca

Nước mê man thỏa cơn khát núi rừng nguyên sinh…

 

Adam và Eva

Tan hòa thánh ca của nước.

 

 

Tháng 04-2011

 

V.T.C

More...

Hoa điếm

By Võ Tấn Cường

alt



Hoa điếm sinh ra từ giấc mơ phù hoa

Định mệnh nảy mầm hoa điếm

Nở chênh vênh vực thẳm thời gian

Nở mê dại cuộc cờ sinh tử

Nở rực rỡ sa mạc tình người

 

Hoa điếm đội lốt hoa dại

Hoa điếm trang điểm giọt sương thơ ngây

Hoa điếm khoác áo hoa cô độc

 

Hoa điếm di dộng liêu trai sắc hương khuyến dụ xác thân ong bướm

Hoa điếm chôn vùi xác ái tình hương nghĩa nhân đi đày biệt xứ mây trắng…

 

Tôi gọi: Ơi! Hoa điếm

Nấm mồ chôn trái tim tôi cuồng si.

 

 

Mỹ Tho tháng 04-2011

 

V.T.C

 

 

More...

Động đất - Vũ Phán

By Võ Tấn Cường

Nhà thơ Vũ Phán

 

ĐỘNG ĐẤT

Nhớ ngày động đất ở

Nhật Bản 11/3/2011

 



Phút chốc làng mạc thành phố cuốn vùi ra biển                                                              

Cuốn vùi ra biển tiếng trẻ khóc oa

Cuốn vùi ra biển đền đài thần thánh!

 

Con chó sống sót

Chạy tìm người cứu con bị thương

 

Thêm một lần phải tin

Tin trái đất này 

Dẫu trăm cay nghìn đắng.

 

Cộng hòa Pháp 13/4/2011

 

Vũ Phán                        

 

More...

Bói lá sen hồ

By Võ Tấn Cường

alt

 


Rã rượi lá sen hồ lỗ chỗ vết cắn những con sâu không tên chui lên từ bùn đen ngạo nghễ vểnh râu thâu tóm làn hương quẩn lối

Cà phê nhỏ giọt đen trầm tư trộn lẫn vị mặn mòi giọt nước mắt em ướt đẫm giấc mơ biệt ly tình ái

Lá sen sấp ngửa cơn gió hoang bói trời bói đất bói thiên đàng bói địa ngục bói may mắn rủi ro bói hạnh phúc bói khổ đau

Anh lật ngửa bàn tay em úp mặt bói sợi chỉ tay số phận kết nối tình muộn màng

Định mệnh như con sâu vô hình cắn đứt đường chỉ tay cắn đứt đường tình ngang trái…

Đôi mắt em đăm đắm mơ kết tóc xanh vá víu màu xanh non nõn lá sen hồ. Cơn gió bất ngờ thổi rụng sợi tóc sâu dậy sóng xanh mặt hồ ưu tư.


Mỹ Tho tháng 03-2011

V.T.C

 

 

More...

Vết cắn ngọt ngào

By Võ Tấn Cường

alt

 

Người cắn ta vết ngọt ngào

Dấu răng yêu ghét lặn vào đáy tim

Giấc khuya bóng nhớ dõi tìm

Vết thương đắng đót khuất chìm…hư vô.

 

Tháng 03-2011

 

V.T.C

 

More...

Mưa Mỹ Tho

By Võ Tấn Cường

alt

 

Hạt mưa mùa khát nảy mầm sỏi đá

Lá sen tàn úp mặt nhớ bùn non

Người biền biệt hương dai dẳng nhớ

Gọi tên mùa vàng xao xác miền thương

 

Không thể khóc đẫm bóng chiều cô lẻ

Mưa Mỹ Tho đủ ướt nỗi mong chờ

Yêu thương ạ! Đành thôi tan cát bụi

Ngã ba hẹn hò ngan ngát làn hương.

 

 Mỹ Tho 08-03-2011

V.T.C

More...

Nhà thơ và cuộc lưu đày xứ mộng*

By Võ Tấn Cường

alt

Lịch sử văn minh của nhân loại đã trải qua những phát kiến khám phá vĩ đại về khoa học kỹ thuật và vũ trụ nhưng sự bí ẩn của tâm linh con người thì vẫn luôn là thách thức chưa thể giải mã.

Khám phá bí mật sự xung động quá trình sáng tạo của nhà thơ cũng chính là lạc vào thánh đường hun hút của tâm linh con người. Hành trình của nhà thơ đi từ nỗi ám ảnh của vô thức đến sự ra đời hoàn chỉnh của bài thơ trên trang giấy dài thăm thẳm và là cuộc “lưu đày” bất tận vào xứ mộng. Cuộc “lưu đày” vào xứ mộng diễn ra trong từng khoảnh khắc sáng tạo và cả cuộc đời của nhà thơ. Người ta có thể đếm được xác phù du gục chết dưới chân sau khi lao vào xứ sở của ánh sáng nhưng lại chẳng thể biết được có bao nhiêu nhà thơ giữa cuộc lưu đày vào xứ mộng đã vĩnh viễn đem theo xuống mồ nỗi hoài vọng về cái đẹp và sự khát khao hòa điệu với sự sống.

Nhà thơ chính là kẻ “lưu đày” âm thầm tự nguyện vào xứ ở của sự cô đơn và cõi mộng. Trên đường hướng về xứ mộng nhà thơ phải xa lánh mọi vinh hoa và phú quý tống tiễn mọi cám dỗ của trần thế để lựa chọn sự dấn thân bất chấp hiểm nguy nhằm cứu chuộc cái đẹp trong bản ngã chính mình và vũ trụ. Xứ mộng là vương quốc bao la là xứ sở của sự an nhiên và tự tại là nơi hội tụ của mọi thái cực như hạnh phúc và bất hạnh ảo và thực ánh sáng và bóng tối… Xứ mộng không ở đâu xa nó thấp thoáng đâu đây nó ẩn sâu trong bản ngã nhưng chúng ta không nhìn thấy nó chính là do chúng ta bị những “thị dục” của trần thế lôi cuốn và che lấp. Mộng và thực hư ảo và trần thế là hai cõi đi về của nhà thơ trong quá trình sáng tạo. Nhà thơ chính là gạch nối kỳ diệu giữa mộng và thực thiên đàng và địa ngục thế giới ngày nay và sự sống ngày mai…

Nhà thơ tự “thôi miên” chính mình và bạn đọc bằng linh cảm về sự du dương của nhạc điệu và sự liên tưởng cùng những hình ảnh huyền ảo quyến rũ bất ngờ. Nhà thơ sáng tạo thế giới thi ca chính là tạo dựng một thế giới mộng mơ. Thế giới mộng mơ liên hệ với thế giới loài người đang sống như hai chiếc bình thông nhau trong thế giới ngôn từ thi ca. Trong quá trình sáng tạo nhà thơ tri giác và suy tưởng không hướng về thực tại mà “siêu thoát” về thế giới kỳ ảo huyền diệu của mộng mơ. Thi ca dù sáng tác theo trường phái lãng mạn hay hiện thực ấn tượng hay tượng trưng cũng đều hướng về sự mơ hồ lung linh hình ảnh ý nghĩa và sự gợi cảm tạo hình của ngôn từ tạo vật. Thi hào Tagore từng viết: “Tình yêu là sự ảo hóa”! Vâng chính sự ảo hóa đã làm cho tình yêu thêm kỳ diệu và là chất men khiến tình yêu thêm sinh sôi tràn đầy sức sống. Không gian vũ trụ và tâm tưởng của các cuộc gặp gỡ giữa Romêo và Julliett giữa Trần Quân Thụy và Thôi Oanh Oanh giữa Kim Trọng và Thúy Kiều giữa Chí Phèo và Thị Nở đều tràn đầy sự mơ mộng lung linh và huyền ảo. Thi ca cũng vậy. Chính sự ảo hóa đã khiến thi ca còn cần thiết với tâm linh con người. Thi ca là sự ảo hóa và nhà thơ thường sáng tạo trong sự ảo hóa của tâm linh và sự vật. Không hiếm những bài thơ tuyệt tác đã ra đời trong cơn mơ hoặc giữa sự chập chờn của lý trí và cảm xúc giữa mộng và thực. Thi sĩ Coleridge sau một cơn say á phiện trong giấc ngủ mơ màng đã sáng tạo nên một bài thơ bất hủ nhan đề “Hốt Tất Liệt Hán”. Thi sĩ Tô Đông Pha cũng viết về sự liên hệ hòa nhập giữa mộng và thực tùy thuộc vào khoảng cách của “tầm nhìn” tâm linh con người:

Khói ngút non lô sóng Triết Giang
Khi chưa đến đó luống mơ màng
Đến rồi hóa vẫn không gì khác
Khói ngút non lô sóng Triết Giang

Nếu con người là “cây sậy biết tư duy” thì nhà thơ phải là người biết mộng mơ và có khả năng biểu hiện nỗi mộng mơ của mình lên trang giấy. Đừng xem thường giấc mộng. Giấc mộng là một nửa cuộc đời của một con người nhưng lại là cả cuộc đời của nhà thơ. Một mùi hương xa xôi thoang thoảng có thể gợi nhớ lâu dài và bền vững hơn cả lâu đài thành quách hàng triệu năm. Một giấc mộng cũng có thể làm biến đổi cuộc đời một con người hơn cả một giáo lý một tư tưởng triết học. Khả năng mộng mơ phần nào bộc lộ phẩm hạnh thi ca của nhà thơ. Những nhà thơ nào mà tâm hồn cạn kiệt nguồn suối mộng mơ thì có thể xem như thi ca của họ đã giãy chết. Đã có thời người ta cho rằng cõi mộng là sự thoát tục đối lập với thực tế. Thực ra lý luận về phản ánh hiện thực đối với quá trình sáng tạo thi ca của nhà thơ thật chẳng khác gì việc nhốt gió mây trăng sao vào chiếc rọ chật hẹp tù hãm. Lịch sử thi ca đã minh chứng rằng tất cả các trường phái ấn tượng siêu thực tượng trưng lãng mạn và hiện thực cũng chỉ là “bước quá độ” của hành trình thi ca hướng về xứ mộng với nguồn thơ tràn đầy năng lượng tâm linh ẩn chứa cả cái mộng và cái thực vén mở và hòa nhập với cõi uyên nguyên bí ẩn của vũ trụ.


Sự sáng tạo của nhà thơ trên hành trình đi đến xứ mộng chính là sự “vượt thoát” của bản ngã qua mọi rào cản ranh giới và hố thẳm để hòa nhập với hồn của tạo vật và vũ trụ. Nhà thơ chắp cho chiếc lá hòn đá và cánh chim hơi ấm của linh hồn vừa như một sự ân sủng vừa như một sự trả ơn. Thi hào Puskin và Victo Hugo từng bị lưu đày theo đúng nghĩa đen nhưng hai ông vẫn “vượt thoát” khỏi chốn tăm tối của tù ngục để hướng về cõi mộng mơ thẳm sâu của tâm hồn vũ trụ và đã để lại cho hậu thế những bài thơ bất hủ. Đấy chính là một trong vô vàn biểu hiện về sự “lưu đày” xứ mộng của nhà thơ vào sâu thẳm tâm linh và tạo vật…

Ngôn ngữ thi ca của nhà thơ hàm chứa sự bí ẩn với những hình ảnh như trong một giấc mơ được sắp xếp liên hệ với nhau theo một cơ cấu riêng mà lý trí thường không thể giải mã nổi. Trong quá trình tiếp nhận ngôn ngữ và hình tượng thi ca sẽ “phát sáng” trong trường mộng mơ của tâm hồn bạn đọc. Nó sẽ chìm sâu vào tiềm thức và khuấy động tất cả những gì thẳm sâu nhất của tâm hồn. Khi ấy xứ mộng của nhà thơ lại hồi sinh và giao hòa với cõi mộng của tâm linh con người.

 

V.T.C

 

* (Rút trong tập tiểu luận phê bình: “Nhà thơ và cuộc lưu đày xứ mộng”)

 

 

More...

Bìa sách: Nhà thơ và cuộc lưu đày xứ mộng

By Võ Tấn Cường

alt

Nhà thơ Trương Trọng Nghĩa thiết kế.

 

 

 

 

More...

Con mắt nhìn tôi

By Võ Tấn Cường




 

Một ngày cuối tuần trời mưa rả rích tôi ngồi trò chuyện cùng anh bạn thân tại quán cà phê của thị xã nhỏ yên tĩnh. Tôi nhâm nhi cà phê và chia sẻ cùng anh bạn nỗi buồn về căn bệnh ung thư mà mẹ anh đang phải chịu đựng. Ngồi ngẫm nghĩ tôi chợt nhận ra rằng tôi đã sống hơn nửa đời mới biết nghĩ về mẹ và biết thương mẹ.

Tôi trở về bên mẹ bất ngờ như cơn gió. Mẹ vẫn ngồi bên cửa sổ chải tóc. Mái tóc thanh xuân thuở nào đã bạc trắng lơ phơ thiêm thiếp ngủ trên mái đầu. Tôi lặng im ngồi bên mẹ và ngắm nhìn mẹ. Tôi chợt nhận ra niềm hạnh phúc giản dị chính là được nhìn mẹ nghe mẹ nói và cảm thấy mẹ vẫn bình yên khoẻ mạnh. Tôi chợt giật mình khi nhận ra chiếc áo len bạc màu mẹ mặc đã hai mươi năm. Trên ngực áo một lỗ thủng như con mắt tròn xoe nhìn tôi đăm đắm. Tôi chợt quay mặt giấu giọt nước mắt rưng rưng....

Tôi nhớ một thiền sư từng nói: "Mỗi người đều có con mắt thứ ba gọi là tuệ nhãn. Con mắt thứ ba nhìn xuyên thấu vào bản ngã và hướng về bản chất của sự vật...". Thuở hai mươi tôi chỉ nhìn vào chính tôi hướng về thẳm sâu con người bé nhỏ của mình. Bây giờ con mắt trên ngực áo mẹ nhìn tôi cái nhìn thấu suốt...Con mắt trên ngực áo mẹ đã khiến tâm hồn tôi....thức tỉnh.

V.T.C

More...

Chỉ tại chú kiến vàng

By Võ Tấn Cường



 

Vườn chanh lan tỏa vị chát chua mát lạnh trưa hè. Nụ hôn sâu thăm thẳm chàng cắn môi nàng như cắn múi chanh ngọt lịm hương vị ái tình đầu mùa. Nàng hoảng hốt bảo: "Chết rồi! Anh ơi! Môi em sưng rồi! Chắc má la chết! Làm sao đây anh?". Con kiến vàng chơi trốn tìm trong suối tóc xanh của nàng vắt ngang nhu nhú đôi quả đồi miền đồng bằng. A ha! Chàng bảo: "Nếu má có hỏi tại sao môi em sưng thì em cứ bảo chỉ tại chú kiến vàng...". Hàm răng hạt bắp cắn vào môi chàng và bảo: "Chú kiến vàng có râu phải không anh?". Chua chát rụng ngọt lịm môi cười...


Mười năm. Hai mươi năm. Những mùa chanh rụng rơi ướp chát chua những mùa hè bỏng nhớ. Ngày khô hạn ái tình chàng quay về gốc chanh xưa cắn dấu răng trách hờn trái vàng ươm chua chát. Ơ hời! Đâu rồi chú kiến vàng? Vết cắn xưa buốt lồng ngực trái cô đơn.


Tháng 02-2011


V.T.C

More...