Con mắt nhìn tôi




 

Một ngày cuối tuần trời mưa rả rích tôi ngồi trò chuyện cùng anh bạn thân tại quán cà phê của thị xã nhỏ yên tĩnh. Tôi nhâm nhi cà phê và chia sẻ cùng anh bạn nỗi buồn về căn bệnh ung thư mà mẹ anh đang phải chịu đựng. Ngồi ngẫm nghĩ tôi chợt nhận ra rằng tôi đã sống hơn nửa đời mới biết nghĩ về mẹ và biết thương mẹ.

Tôi trở về bên mẹ bất ngờ như cơn gió. Mẹ vẫn ngồi bên cửa sổ chải tóc. Mái tóc thanh xuân thuở nào đã bạc trắng lơ phơ thiêm thiếp ngủ trên mái đầu. Tôi lặng im ngồi bên mẹ và ngắm nhìn mẹ. Tôi chợt nhận ra niềm hạnh phúc giản dị chính là được nhìn mẹ nghe mẹ nói và cảm thấy mẹ vẫn bình yên khoẻ mạnh. Tôi chợt giật mình khi nhận ra chiếc áo len bạc màu mẹ mặc đã hai mươi năm. Trên ngực áo một lỗ thủng như con mắt tròn xoe nhìn tôi đăm đắm. Tôi chợt quay mặt giấu giọt nước mắt rưng rưng....

Tôi nhớ một thiền sư từng nói: "Mỗi người đều có con mắt thứ ba gọi là tuệ nhãn. Con mắt thứ ba nhìn xuyên thấu vào bản ngã và hướng về bản chất của sự vật...". Thuở hai mươi tôi chỉ nhìn vào chính tôi hướng về thẳm sâu con người bé nhỏ của mình. Bây giờ con mắt trên ngực áo mẹ nhìn tôi cái nhìn thấu suốt...Con mắt trên ngực áo mẹ đã khiến tâm hồn tôi....thức tỉnh.

V.T.C

Võ Tấn Cường

Gửi Hằng

Cuộc đời con người được hình thành bởi những điều nhỏ nhoi như vậy đó. Quan trọng là thái độ của mình đối với những điều đó như thế nào...Cám ơn em đã đọc bài viết và chia sẻ cùng anh. Chúc em ngày an lành.

Hang

Gửi anh

Những gì tưởng thật nhỏ nhoi nhưng có ai ngờ đó là điều hạnh phúc! Qua mẫu chuyện của Anh khiến em hồi tưởng...
Chúc anh một buổi tối vui tươi!