Tiểu thuyết: THIÊN ĐÀNG CỦA QUỈ SỨ (2)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường

 

2.

 

Cô gái người mẫu khỏa thân gương mặt thanh thoát ngồi bất động trên ghế chiếc khăn trắng vắt hờ qua ngực để lộ bầu vú căng tròn ngồn ngộn sức sống. Trên bàn bức thư viết dở dang nằm cạnh lọ hoa hồng đỏ rực. Chí lia nhanh những nhát cọ sợ hình bóng nàng trinh nữ ngây thơ e ấp tan biến. Bức họa mang tên: “Trinh nữ tương tư”. Bức họa diễn tả cảnh cô gái thức giữa đêm khuya viết thư tình cho người yêu. Niềm khát khao thổ lộ tình cảm bỏng cháy khiến cô gái hoàn toàn tự nhiên trong tư thế nàng Eva trinh trắng. Đôi mắt sáng rực của cô gái hướng về phía cửa sổ nơi những vì sao nhấp nháy giữa bầu trời. Chí hoàn chỉnh bức họa và nói:

-Cảm xúc của anh tưởng đã chai sạn. Bây giờ lại tuôn trào nguồn cảm hứng. Nhờ em đó Hương ạ. Em có chịu về đây sống với anh không?

-Không được đâu anh. Em không muốn làm vướng bận anh. Em biết nghệ sĩ tính tình thường bốc đồng xốc nổi. Vả lại em sợ anh không chịu được những tật xấu của em…

-Không…Hương ơi! Anh không muốn trông thấy đời em bị dập vùi tàn héo. Em cần phải làm lại cuộc đời…

-Không dễ đâu anh. Những cô gái sống bằng cái nghề tủi nhục như bọn em khó mà trở lại cuộc sống bình thưởng. Gia đình xua đuổi xã hội lên án…

Cô gái ngồi bất động gương mặt nhợt nhạt những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt trái xoan. Nét tàn phai đã lấp ló giữa vẻ xuân sắc. Cô gái thủ thỉ:

-Em thù ghét sự giả dối. Em đã bị lừa dối một lần. Sự lừa dối thật kinh khủng. Chỉ một lần đủ giết chết đời em. Anh có muốn nghe em kể một đoạn đời em không?

Chí mở nắp chai rượu rót đầy ly và uống cạn. Chí cất giọng trầm lắng:

Ừ! Em kể đi…Anh vui vì được em tin tưởng và chia sẻ…

Nàng sinh ra và lớn lên giữa một làng quê yên ả và trù phú. Mối tình đầu của nàng với anh thợ may chấm dứt đầy nước mắt và sự thù hận. Gã đã bỏ nàng để lấy người đàn bà góa sống trong ngôi biệt thự lộng lẫy. Nàng hận kẻ bạc tình và ý định trả thù chợt lóe lên trong đầu nàng khi dì nàng mai mối nàng cho một chàng Việt kiều. Ba nàng ghiền rượu lại bị bệnh xơ gan. Bao nhiêu đồ đạc trong nhà má nàng bán sách để có tiền thuốc thang trị bệnh cho ba. Lời dỗ dành của người dì về viễn cảnh tương lai tươi đẹp khiến nàng xiêu lòng. Đám cuới diễn ra chóng vánh và nàng theo chồng xuất ngoại với tâm hồn trống vắng…

Đêm khuya. Nàng chợt thức giấc và kinh hoàng nhận ra chồng nàng đã biến mất. Một lão già tóc bạc gương mặt xấu xí trần truồng nằm cạnh nàng. Nàng căng óc nghĩ cách thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu hãi hùng. Nàng choàng vội chiếc áo ngủ vùng dậy buớc xuống đất và chạy lại mở cửa phòng. Cửa phòng đóng chặt. Nàng đập cửa thình thình và hét lên:

-Anh ơi! Cứu em với…

Chợt một giọng nói ồm ồm xa lạ như vọng từ địa ngục cất lên:

-Gì mà la hét dữ vậy? Anh là chồng của em đây…Nào! Lại đây với anh…

-Không…Không…Ông không phải là chồng tôi…Ông đã ám hại chồng tôi có phải không?

-He he he. Gã đàn ông kia chỉ là gã làm thuê. Gã chỉ đóng vai chồng em thôi. Anh mới là chồng chính thức của em…Đây! Để anh lấy tờ giấy hợp đồng này cho em xem…Gã chồng hờ đã bán em cho anh rồi…

Nàng đứng chết lặng trong nỗi sợ hãi và nhục nhã. Lão già ngồi dậy chậm rãi châm thuốc hút và nói:
-Em có biết ở quê em có một người đàn ông tên Đực sống bằng nghề chăn vịt không?

Nàng nói:
-Trời! Phải ông là ông Đực không?

-Đúng. Tôi là Đực đây…

-Sao ông lại lưu lạc đến xứ này?
-Một đêm nọ tôi ngủ ở lều giữ vịt cạnh bờ sông. Tôi phát hiện nhóm người chuẩn bị đi vượt biên. Họ sợ bị lộ nên cho tôi đi cùng…Ở nước ngoài tôi thất học lại xấu xí nên làm đủ nghề lao động chân tay và tới giờ vẫn chưa tìm được vợ. Có gã Sở Khanh chuyên về nước lừa đảo phụ nữ bằng cách kết hôn với họ rồi bán cho động mại dâm…Gã đã bán em cho tôi….Em hãy sống với tôi…Tôi sẽ thương yêu em. Mọi thứ của tôi sẽ là của em…Tôi đã mất nhiều tiền mới có được em…

-Xin ông buông tha cho em. Em không thể…

Nàng kinh hoàng nhận ra cuộc đời nàng đã rơi vào ngõ cụt. Nàng không thể sống chung với lão già xấu xí này. Nàng ôm mặt ngồi sụp xuống sàn nhà khóc tức tưởi…

 

 

 

 

 

More...

Tiểu thuyết: THIÊN ĐÀNG CỦA QUỈ SỨ (1)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường

 

Tiểu thuyết: “Thiên đàng của qủi sứ” tôi viết xong vào tháng 12-1991 (năm tôi 27 tuổi). Tiểu thuyết này tôi viết trên giấy đen không kẻ hàng và cuộn thành một bó bỏ vào góc tủ. Gần 19 năm qua tôi quên bẵng không nghĩ đến chuyện gửi bản thảo cho một nhà xuất bản nào cả. Nay mở ra đọc lại bản thảo thấy có những điều đề cập đến trong tiểu thuyết vẫn còn gần gũi với cuộc sống hiện tại. Tôi đưa tiểu thuyết này lên Blogs để cộng đồng VNWEBLOGS cùng đọc và chia sẻ. (V.T.C)

 

1.

 

Nghĩa địa hoang vắng. Chí câm lặng và thân thể lạnh toát. Vẳng đâu đây tiếng chó tru rờn rợn hòa lẫn tiếng côn trùng nỉ non. Chí đặt bức tranh: “Trinh nữ tương tư” lên nấm mộ. Vầng trăng hắt đốm sáng ma mị xuống mặt đất soi gương mặt thiếu nữ ẩn hiện trong bức tranh. Chí nhìn bức tranh đăm đắm như muốn lưu giữ hình ảnh bức tranh trong tâm trí. Anh quyết định hỏa thiêu bức tranh cho vẻ đẹp liêu trai hóa thành mây khói bay hút vào cõi xa xăm của bầu trời. Nàng đã mất nên anh không muốn giữ bức tranh sợ thêm nhớ nhung buồn khổ…

Tia lửa ở đầu quẹt ga lóe sáng. Đốm lửa như chiếc lưỡi xanh lè của thần chết liếm trọn bức tranh trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh chợt nghĩ nàng lóe sáng qua cuộc đời anh như ngôi sao băng. Ngôi sao băng đã mất hút về cõi hư vô nhưng những quầng sáng của nó vẫn tỏa sáng lung linh trong hồn anh.

Mưa lất phất. Cái lạnh thấm vào ngực Chí khiến trái tim anh nhói buốt. Trong tiếng rì rầm của mưa và tiếng lá cây xào xạc vang vọng tiếng thì thào của giọng nói người con gái cất lên từ cõi âm:

-Về đi anh! Mưa lạnh lắm..

-Anh muốn ở lại đây với em thêm chút nữa.

-Sao anh lại đốt bức tranh?

-Anh muốn hình bóng em trọn vẹn trong tâm tưởng của anh. Anh không muốn chia sẻ với bất cứ ai…Mất em anh mất cả cảm hứng sáng tạo. Nghệ thuật cũng trở nên nhạt nhẽo và chán ngán…

-Rồi anh cũng sẽ quên em thôi. Những người phụ nữ khác đẹp và tốt hơn em sẽ đến và mang lại cho anh hạnh phúc…

-Đừng nói vậy em. Anh không thể quên em.

-Tiếc rằng em không thể ở lại với anh lâu hơn để yêu anh và chăm chút cho công việc sáng tạo của anh.

-Anh thấy tiếc vì trước kia trái tim và tâm hồn anh đã dành hết cho nghệ thuật. Cho đến lúc này anh mới nhận ra anh không thể sáng tạo được nếu không có tình yêu…

-Thôi! Anh về đi anh! Đêm khuya rồi…

-Anh không sợ đêm tối vì lúc này bên anh có em…

-Anh về đi. Cuộc đời đang chờ anh ở phía trước. Em sẽ phù hộ cho anh…

Chí gục đầu lên nấm mộ. Anh ngước mặt nhìn những tàn giấy đen bay chấp chới giữa màn đêm như những mảnh hồn của người chết đang nhảy múa bay lượn. Hương ơi! Chí thầm kêu lên trong nỗi nghẹn ngào xót xa. Anh đã không được vuốt mắt cho em không được nghe lời trăn trối và không được hôn lên đôi môi giá lạnh lần cuối thay cho lời vĩnh biệt…

Chí nằm ngửa mặt lên trời thầm đếm những vì sao nhấp nháy giữa bầu trời. Ngôi sao nào là sao của đời anh sẽ rụng rơi vào cõi hư vô? Chí vừng đứng dậy ngật nguỡng bước đi giữa hoang vắng. Anh muốn đi lang thang tìm lại tro bụi của tình yêu vương vãi khắp nơi trên mặt đất… 

 

More...