Trường ca: Cửa sinh tử (Trích)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 


X. ĐỐI THOẠI CỦA CHÀNG BÁC SĨ SẢN KHOA-NHÀ THƠ VỚI CỬA SINH TỬ



Đêm. Chàng nằm bên nàng trong căn phòng đầy bóng tối. Đêm lộng lẫy sắc màu tống tiễn giấc mơ sinh bí ẩn chôn nấm mồ cửa tử. Trong giấc mơ chàng đối thoại với cửa sinh he hé thân thể nàng tuyết trinh cỏ lau phơ phất.

-Cửa sinh: Chàng ơi! Cửa sinh mê muội giấc mơ chàng. Sao chàng tự nguyện chôn vùi khát vọng đáy cửa sinh?

-Chàng: Cửa sinh sinh sôi sự sống. Anh mơ ươm khát vọng cửa sinh sự sống nảy lộc đâm chồi.

-Cửa sinh: Chàng ơi! Em dâng tặng chàng hoan lạc và đau đớn. Em dâng tặng chàng sự sống và cái chết.

-Chàng: Anh mê muội lạc cửa sinh. Cửa sinh nuốt chửng thân xác và linh hồn anh. Cửa sinh quyến dụ anh rơi cõi mê cuồng hoan lạc.

-Cửa sinh: Chàng là kẻ vô ơn chối bỏ cửa sinh?

-Chàng: Anh chứng kiến những hài nhi chui tọt cửa sinh rơi hố thẳm khổ đau và cô đơn. Cuộc đời chính là cuộc lưu đày vĩnh viễn khỏi cửa sinh và dần rơi cửa tử.

-Cửa sinh: Chàng ơi! Em sinh ra bạn chàng sinh ra những gã dở hơi và ngây thơ. Chàng nhớ họ không? Nguyễn Thạnh Vương Huy Hồ Ngọc Diệp Vũ Ngọc Giao Phạm Trích Tiên Nguyễn Mạnh Bình Phạm Huy Ngữ Vũ Hồng...

-Chàng: Cám ơn em đã sinh ra những linh hồn cô đơn và lưu lạc. Ghép vào mảnh linh hồn anh...

Chàng mơ mở cửa sinh vòm bụng nàng. Trinh trắng và ngây thơ. Thánh thiện và lầm lỗi. Cửa sinh nhân tạo như hố thẳm nuốt chửng đôi mắt trái tim và cái đầu ngây dại của chàng. Hoang thai chào đời oa oa chào chàng như niềm thánh thiện chào cõi đời ô trọc...

Ban mai mở cửa sinh vòm trời. Sương và gió ra đời. Hương và hoa bát ngát. Chàng lịm dần hồn mơ về cửa tử. Tái sinh.


Trong giấc mơ chàng đào huyệt chôn giấc mơ tình yêu đời mình. Con dao mổ bới đào màn hình trắng khai sinh cửa tử.

-Cửa tử: Chàng ơi! Cửa tử bao phủ khắp không gian hiện hữu trong từng hơi thở trong từng bước chân của chàng. Em đợi chàng từng phút từng giây. Chàng có sợ em không?

-Chàng: Anh mơ mở cửa tử trong vòm bụng sản phụ mơ mở cửa tử trong đôi mắt hài nhi trân trối nhìn anh ngây thơ và oán hận. Anh mơ chôn những bài thơ tình cửa tử màn hình.

-Cửa tử: Chàng ơi! Em đã rủ rê bạn chàng về cõi mây trắng. Chàng có nhớ họ không? Nguyễn Chi Chí Thiện La Quốc Tiến Nguyễn Trung Bình...

-Chàng: Anh mơ cõi viễn du vô tận. Nhớ...

Cửa tử mở cõi hoàng hôn chôn gió mây chôn giấc mộng đời chàng. Chàng lên đường. Mơ về cõi sinh tử.

More...

Trường ca: Cửa sinh tử (Trích)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 


IX. BÀI CA VỀ CỬA SINH TỬ CỦA NGƯỜI MỘNG DU


Đêm trắng. Người mộng du qua cơn mộng du đời mình

Mộng du chập chờn giữa cửa sinh và cửa tử

Mộng du qua những cuộc tình ngắn ngủi vùi chôn mộng tưởng

Mộng du qua cơn mộng du của người si mê đôi mắt huyền mê dại

Mộng du qua cơn mộng du của chàng thi sĩ lãng mạn cuối cùng

Mộng du qua những bầu vú ấm nóng mời gọi cơn khát ái tình

Mộng du qua những gương mặt đeo mặt nạ nghĩa nhân lỗ chỗ vết rạn nứt u mê

Mộng du qua những nụ hôn bôi trơn đôi chân loài tắc kè biến hình mộng ảo.
Mộng du qua cơn khát danh vọng treo lơ lửng trước mắt loài người

Mộng du cuộc hôn phối giữa tinh trùng và trứng trôi tận cùng cõi hoan lạc

Mộng du cùng những đám mây an táng đáy sóng

Mộng du cùng những thiếu nữ qua cuối mùa nhan sắc

Mộng du cùng những chàng trai mê lạc ảo vọng tiền tài

Mộng du qua những chiếc giường ái tình vụt bay khỏi những nụ hôn nhạt nhẽo

Mộng du qua những chuyến bay đi về miền chết

Mộng du qua đôi chân của gió của chim của sóng và của gã hành khất tình thương

Mộng du cùng trái tim của gã Đông-Gioăng qua cơn mê ái tình vô tận

Mộng du qua những cuốn sách nhuốm mùi u mê bày tiệc bầy mối

Mộng du qua những phiên tòa công lý lưu đày miền quên lãng

Mộng du qua những ngôi đền sự linh thiêng ẩm mốc rêu phong...

Mộng du ngược cửa sinh

Mộng du xuôi cửa tử

Người mộng du lần cuối cùng

Cửa sinh-cơn mộng du lạc cõi sống

Cửa tử-cơn mộng du lóe sáng cõi chết

Cuộc đời gói trong chiếc túi mộng du

Ảo tưởng và niềm tin roi tõm vào huyệt mộ cơn mộng du bất tận

Nhân nghĩa và ái tình chìm nghỉm đáy vực mộng du

Mộng du

Ra đi và trở lại

Cửa tử chờ cửa sinh

Hư vô.

More...

Trường ca: CỬA SINH TỬ (VII & VIII)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 


VII. KHÚC BI CA CỦA GÃ LÃNG TỬ VỀ CỬA SINH TỬ



Đêm. Gã lãng tử dừng bước bên huyệt mộ trống không bị bỏ quên miền hoang vắng. Ai đào huyệt mộ cho chính gã chờ đón bước chân cuối cùng về cửa tử? Một đời ra đi miên man trong cơn mê phiêu lãng. Một đời phiêu bồng quê nhà phía mây trắng xa xăm.


Lang thang từ thuở sơ sinh hạt bụi hóa thân hình hài phiêu du tận cùng cửa sinh tử. Hạt bụi lãng tử bay qua cửa sinh bay vô hồi giữa đất trời cao rộng mơ rơi đáy cửa tử.


Gã lãng tử chạy trốn bình yên tự đọa đày trong cuộc viễn du vô tận. Viễn du trong chính hồn gã viễn du bằng đôi chân của gió của ốc sên của loài lưỡng cư mê đắm cái hào phóng bao la của biển trời. Một đời gã lãng du qua những miền phì nhiêu chết khát. Lãng du qua những căn nhà góa phụ ngấu nghiến vầng trăng hoan lạc. Lãng du qua những ngọn đồi nhu nhú vú mộng hứng đẫm ướt sương mây. Lãng du qua những trang sách chôn nấm mồ ước mơ và gục chết trên lồng ngực thiếu nữ mơ giấc mơ thiếu phụ. Lãng du qua những đền đài sự đồi bại lên ngôi xì xụp bóng người cúng vái. Lãng du qua những lăng mộ chôn những hình hài đạo đức giả linh hồn lên ngôi thánh thần. Gã lãng du qua bạt ngàn xanh cỏ mà không bước qua nổi chiếc bóng của mình. Chiếc bóng kéo chân gã về huyệt mộ cửa tử...l


Ra đi và ra đi chẳng hẹn ngày về cửa sinh tăm tối.

Ra đi và ra đi chẳng ngoái lại tiếc nuối bàn tay vẫy tiễn đưa

Gã đưa tiễn gã suốt cuộc trường chinh lãng du về miền quên lãng

Gã đưa tiễn gã về chốn yên nghỉ cửa tử chập chờn trước mặt

Bên huyệt mộ vô danh gã lãng tử chắp tay tụng niệm:

-Cầu linh hồn mãi phiêu du cuối vòm trời

-Cầu hóa thân ngựa hoang phi điên dại thảo nguyên xanh

-Cầu đôi chân mang đôi cánh của gió bay đến vùng trời tự do

-Cầu linh hồn trú ngụ giữa hạt bụi lãng du

-Cầu hóa thân dòng kinh nguyệt chảy miên man tử cung mẹ vũ trụ

-Cầu hóa thân tinh trùng bơi mải miết về miền sự sống sinh sôi

.......

Gã lãng tử mơ chết chôn nấm mồ gió. Cửa tử bay mê dại khắp bầu trời. Cửa tử chắp đôi cánh hồn gã phiêu lưu cõi hư vô.



VIII. CƠN TRỞ DẠ LINH HỒN CỦA CHÀNG BÁC SĨ SẢN KHOA-NHÀ THƠ



Đêm. Chàng bác sĩ sản khoa-nhà thơ trở dạ linh hồn. Bàn tay và lưỡi dao mổ của chàng từng lướt trên hàng ngàn dạ con ấp iu sự sống. Con trở dạ linh hồn quặn thắt. Cơn trở dạ linh hồn ngấp nghé vực sinh tử.


Cơn vỡ ối linh hồn tung tóe chữ nghĩa hóa lân tinh rực sáng màn hình máy tính. Chàng mơ bài thơ sinh ra từ hun hút cửa sinh của những thiếu phụ xa lạ. Bài thơ cất tiếng oa oa trần trụi trước cửa sinh. Cơn trở dạ linh hồn chàng mang ánh sáng cửa sự sống và bóng tối của sự chết. Chữ nghĩa-bào thai chất chứa linh hồn chàng. Những hài nhi hoài thai trong những câu thơ nóng bỏng. Những hài nhi mở mắt trừng trừng ngơ ngác trước muôn nẻo phận người.


Bài thơ chui ra từ cửa sinh hồn chàng vô hình khép mở. Hoan lạc và đớn đau. Thắt quặn...Chàng mơ lời nàng thủ thỉ: "Anh ơi! Em mơ bài thơ anh ra đời từ cửa sinh. Bay vút vào vòm trời. Cánh chim bồ câu chấp chới. Đậu hồn người. Xòe đôi cánh trắng tự do...". Chàng mơ bài thơ chàng vượt cửa sinh hướng về cửa tử. Không tro bụi. Không đưa tiễn. Không tái sinh từ lửa. Delete! Delete! Thản nhiên và im lặng. Cái chết không màu. Tích tắc. Hóa thân trắng. Hư vô. Nước mắt chàng chảy ngược vào trong tiếc thương bào thai-bài thơ vùi nấm mồ màn hình trắng. Cửa sinh hồn chàng hóa cửa tử. Mênh mang...

More...

Cửa sinh tử (Trích trường ca)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 

V. ÁM ẢNH CỦA NGƯỜI PHU ĐÀO HUYỆT VỀ CỬA SINH TỬ


Đêm đêm người phu đào huyệt ngủ giữa mộ huyệt chôn giấc mơ thăm thẳm cõi âm ti. Cửa tử đen ngòm nuốt chửng cơn khát mái nhà ấm êm ông giấu giữa đáy cơn mơ hiếm muộn. Cửa tử hút sạch những giọt rượu đắng cay cuộc đời ông cất giữ như nước thánh...

Ông hát bài ca lặng im văng vẳng điệu nhạc giun dế và vọng tiếng tru thê lương của những con chó đói lang thang đớp mảnh trăng đầu tháng. Ông hát bài ca đen đặc tiếng cú mèo gọi bạn tình đêm đông hoang lạnh. Huyệt mộ nuốt chửng giấc mơ của những vì sao xa ngái. Huyệt mộ chôn những cơn gió viễn du băng qua những miền đất khát.

Ông đào huyệt mộ chôn những hình hài xa lạ mà ngỡ đào huyệt chôn chính mình.

Ông chôn những cuốn sách tụng ca thánh nhân bốc mùi tử khí

Chôn những bài ca hào hùng nhuốm màu máu u mê và mùi xôi thịt lạc thời

Chôn những giọt nước mắt lạc loài sám hối

Chôn những hài nhi chưa mở mắt chào đời đã ra đồng nằm nghe gió hát

Chôn những linh hồn yếm thế cõng thánh giá củi mục băng qua đêm đen lầm lạc

Chôn những ảo tưởng vụn vỡ mọc rêu phong ẩm mốc màu thời gian

Chôn quá khứ đá tảng

Chôn tương lai treo lửng lơ thiên đường mù cõi mơ hoang....

Ông ném những hòn đất khô khốc lấp cửa tử

Vọng tiếng những oan hồn thổn thức:

-Xin cho tôi chết thêm lần nữa cho linh hồn trong sạch

-Tôi muốn quay về cửa sinh tìm tôi thời ngây dại

-Xin đừng tiếc thương tôi giọt nước mắt giả dối

-Xin đừng giấu giữa hoa tang dao găm và thuốc độc

-Xin đừng sinh sản vô tính những bản điếu văn  thời vi tính

-Tôi muốn trở về thời ấu thơ quì gối bên mẹ

-Tôi mơ hoa sứ nhà nàng thơm giấc ngủ thanh tao...

.......................

Ông nghe đất hát bài ca câm lặng.

Đất ấp iu nỗi chết như lòng mẹ ôm trùm thai nhi hóa thạch

Đất ghẻ lạnh những tội ác đội lốt mầm lương thiện

Đất san sẻ hẩm hiu phận người

Đất phân phối chỗ nằm miền vĩnh cửu

Đất hút sạch cơn khát danh vọng quyền lực

Đất san bằng cao thấp phận hèn sang...

Cửa tử hé mở cửa sinh

Hun hút kiếp người bé nhỏ

Cửa sinh lấp ló cửa tử

Phận người hóa sinh linh hạt bụi

Lang thang miền hư vô.



VI. KHÚC BI HÀI CỦA CHÀNG BÁC SĨ SẢN KHOA-NHÀ THƠ VỀ CỬA SINH TỬ


Đêm. Trở về căn phòng hẹp chàng bác sĩ sản khoa-nhà thơ mơ về những cánh hoa he hé cửa sinh. Những cánh hoa nở xòe hương nguyên trinh ngan ngát. Những cánh hoa ướp hoan lạc ái tình.

Chàng đang sống thực hay đang mơ giải phẫu nỗi niềm những sản phụ? Mơ thu hẹp cửa sinh. Mơ vá lành cánh bướm nhỏ xinh thời thiếu nữ. Mơ tưới mát những cánh hoa chập chờn miền khao khát. Mơ úp mặt khóc cửa sinh.

Chàng mơ vá những màng trinh của những thiếu nữ trăm lẻ lần bán mua sự trinh trắng. Chàng xót xa cho những bài thơ tình trắng trong chỉ đăng báo một lần và ngủ yên giữa sọt rác. Chàng tiếc thương giấc mộng thơ lạc lõng giữa hàng hóa ái tình. Chàng mơ gặp nàng giữa căn phòng ướp hương hoa sứ. Nàng thổn thức: "Em mơ giấc mơ sinh ra anh và những bài thơ của anh từ cửa sinh trinh trắng của em...". Chàng lạc giọng: "Tình yêu của em đã sinh ra anh lần nữa. Những bài thơ của anh khao khát được ra đời từ cửa sinh đỏ ối. Dù anh chưa một lần nắm tay em. Anh ngàn lần biết ơn em về điều đó...".

Nàng thầm thì: "Anh ơi! Những bài thơ tình của anh đốt thiêu cửa sinh. Cháy bỏng em. Cháy bỏng miền hoan lạc....". Chàng cất giọng nhỏ nhẹ: "Anh mơ thơ anh được như vậy. Anh chán ngán sự thi vị mang mùi vị giả dối. Anh ghê sợ sự ủy mị đóng nhãn sự nhân ái ôi thiu...".

Nàng thiêm thiếp ngủ. Gương mặt mơ màng chìm đắm giấc mơ cửa sinh.

Chàng quay về miền bóng tối

Cửa sinh hồn chàng ra đời những câu thơ

Lấm lem cát bụi bước chân phiêu lãng

Đỏ màu máu cửa sinh sản phụ mất con

Vẳng tiếng kêu gào người thiếu phụ tiễn chồng về cửa tử

Những bài thơ hoài thai từ cánh bướm nhỏ xinh...

Cửa sinh của nàng hé mở

Hồn chàng hồi sinh lần nữa

Thiên thai.

More...

Trường ca: Cửa sinh tử (Trích)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 

I. ÁM ẢNH CỦA CHÀNG BÁC SĨ SẢN KHOA-NHÀ THƠ VỀ CỬA SINH TỬ

Giấc mơ cửa sinh khép mở. Ám ảnh khe cửa hẹp nhu nhú ngón tay ngón chân chỏm tóc bết nước nhờn. Chàng rơi tận đáy cơn mê cửa tử-con mắt dựng đứng nhìn chàng trừng trừng căm giận. Chàng cứu rỗi linh hồn bé bỏng hay giết chết cơn hoang tưởng tiết trinh trong góc hồn thiếu nữ?

Chàng ngắm bàn tay búp măng nghệ sĩ. Những ngón tay hóa lưỡi dao sắc nhọn. Mở cửa sinh vòm bụng. Tim thai thoi thóp nhịp tái sinh. Bài thơ hay bào thai sự sống vỡ òa nước ối? Sinh linh bé nhỏ ra đời hay rơi tõm vào hố thẳm sự chết rình rập tương lai?

Mùi máu tanh nồng quẩn quanh giấc ngủ muộn của chàng. Những câu thơ chập chờn quấn nhau thai quấn cuống rún quẫy đạp trong hồn chàng đòi chào đời. Thơ hoang thai. Câu thơ hôn phối giữa mẹ-lục bát và cha-thơ đường. Chàng sợ cửa sinh nhu nhú hình hài quái thai...


Một ngày xa chàng nằm bên nàng trong căn phòng lạ. Nụ hôn đắng chát ám ảnh cửa sinh. Hàng ngàn lần bàn tay búp măng mở cửa sinh hun hút hố thẳm. Đôi mắt vòm miệng nàng mấp máy gợi nhớ cửa sinh. Chàng khiếp đảm rùng mình. Nụ hôn rụng vỡ tan bóng tối. Hình hài thai nhi quẫy đạp trong trí nhớ chàng...

Vọng tiếng khóc oa oa đòi sự sống

Vọng tiếng sặc sụa quẫy đạp cái chết

Vọng đôi mắt trừng trừng căm giận lũ đàn ông

Vọng lời nguyền rửa kẻ gieo mầm bóng tối

Vọng lời sám hối phút yếu mềm dâng hiến...

"-Sao anh không hôn em?"-nàng hỏi.

"-Anh muốn hôn em. Nhưng anh sợ hôn sự chết..."-chàng đáp.

Tình yêu chưa kịp sơ sinh đã rơi nấm mồ sự chết

Cửa sinh ám ảnh cửa tử...

Chàng gục mặt lên khuôn ngực non tơ òa khóc

Câu thơ: "Ngực em rằm-cửa tử cõi hồn anh"

Lóe sáng trong hồn chàng

Mở cửa sinh

Ghim vào trí nhớ...

Ngược bóng tối cửa sinh trí tưởng tượng chàng lang thang

Chốn hoan lạc ái tình

Thuở hài nhi chưa tượng hình

Thuở đèn điện ảo mờ góc tối công viên

Thuở thuốc lắc vũ trường quyến rũ hồn ngây dại

Thuở ái tình hóa món hàng đổi chác

Thuở câu thơ tán gái thất thểu vỉa hè

Thuở online đầy rẫy lời rao tình giả trá

Thuở ngu ngơ chính trị cưỡng dâm văn học

Thuở bàn tay búp măng lơ mơ cái chết trắng...

Chàng đi về cõi nhớ

Lưu lạc giữa cửa sinh và cửa tử

Chàng định quay về nơi mình sinh ra

Nhưng không tìm thấy cửa sinh

Chàng đành hướng về cửa tử
 
Nơi mặt trời chôn mộ sóng hoàng hôn biển.

Chàng hú gọi cửa sinh

Sóng ầm ào cửa tử

Hoảng loạn cơn mơ gió đập cửa căn phòng...

Chàng ám ảnh cửa sinh cuộc đời mình

"-Mình sinh ra do khát vọng của mẹ cha
 
Hay do ngẫu nhiên đêm gặp gỡ hoan lạc?"-chàng tự hỏi.

Gió trả lời xào xạc lá vườn khuya

Cửa sinh gọi chàng nứt nẻ vách núi

Cửa sinh gọi chàng mấp mé lỗ chân trâu

Cửa sinh gọi chàng hốc cây mục ruỗng

Cửa sinh gọi chàng phía xa màn mây trắng...

"-Mình chết đi ở cửa tử nào?"-chàng tự hỏi.

Gió trả lời hun hút vòm đêm

Cửa tử rủ chàng vực sâu đá sắc

Cửa tử rủ chàng đồng vắng mộ sóng

Cửa tử rủ chàng lủng lẳng cành xanh

Cửa tử rủ chàng phía hoàng hôn mặt trời rụng đáy sóng....

II. ÁM ẢNH CỦA NGƯỜI GIỮ NHÀ XÁC VỀ CỬA TỬ

Ám ảnh cửa tử khép mở giấc mơ

Mùi tử khí quẩn quanh căn phòng đơn độc

Gió đập cửa hay những linh hồn chết về gõ cửa đòi sự sống?

Cửa tử mở toang cơn ác mộng

Sương khói ảo mờ che phủ xác ướp

Hàng ngàn gương mặt tái nhợt ẩn hiện phía hư ảo

Những đôi mắt mở trừng trừng nhìn ông căm giận

Những gương mặt phì nộn mãn nguyện pha chút tiếc nuối quyền uy

Những gương mặt thơ ngây khát khao sự sống

Những gương mặt hoan lạc pha lẫn nỗi kinh hoàng

Gương mặt cô gái bán hoa: hoan lạc và đau đớn

Gương mặt chàng trai nghiện ma túy: phảng phất khói sương phiêu diêu

Gương mặt nhà sư: thánh thiện pha lẫn dâm dục

Gương mặt luật sư: hằn nỗi oan khiên bao kiếp người cần lao khốn khổ

Gương mặt kẻ buôn bán thánh thần: nhe nanh thú dữ giữa nụ cười trẻ thơ

Gương mặt con chiên ngoan đạo: vẻ mãn nguyện pha lẫn sự sám hối

Ông đọc những gương mặt của qúa khứ

Ông đọc những gương mặt phủ sương khói hão huyền

Những mặt nạ bóc dần bóng tối

Những mặt nạ che khuất thân phận con người

Những mặt mạ trẻ thơ ẩn giấu gương mặt qủi dữ

Những mặt nạ thánh nhân ẩn hiện gương mặt kẻ cuồng dâm

Những mặt nạ nhân từ phủ che gương mặt rắn độc

Những mặt nạ nhân quyền che giấu sự cuồng bạo phi nhân...

.........

Những gương mặt như trái chín rục rụng khỏi cuống sự sống

Những gương mặt đóng băng cái chết

Những cái xác không đầu

Những cái đầu không xác

Tìm nhau thăm thẳm muôn trùng

Đầu hỏi: "Xác tôi đâu?"

Xác hỏi: "Đầu tôi lưu lạc chốn nào?"

Ông đọc trong những đôi mắt trừng trừng bóng hình của linh hồn phút giây hấp hối...

Ông đọc trong đôi mắt trối trăn những câu hỏi không lời giải đáp

Cội nguồn sự sống ở đâu?

Cội nguồn cái chết ở đâu?

Câu hỏi treo lửng lơ khoảng trống rợn người

Nhà xác-trạm dừng ga cuối cuộc đời

Đóng băng trái tim

Đóng băng hơi thở

Đóng băng sự sống

Lạnh giá linh hồn

Mơ miền siêu thoát...

III. KHÚC HOAN CA CỦA CÔ GÁI BÁN HOA

Chàng bác sĩ sản khoa-nhà thơ và cô gái bán hoa gặp nhau ở căn phòng xa lạ. Hoan lạc và nỗi chết hoài thai trong hai tâm hồn cô đơn. Cửa sinh thập thò hoan lạc. Cửa tử ngấp nghé thần chết. Cô gái bán hoa: "À ơi! Chàng ngủ đi". Chàng bác sĩ sản khoa-nhà thơ: "Anh muốn thức cùng cửa sinh". Cô gái bán hoa: "Em dâng tặng chàng cửa sinh dâng tặng chàng thể xác và tâm hồn em. Không bán mua mặc cả...Chàng ơi! ảo ảnh hoan lạc tàn phai. Chàng muốn cùng em bước vào cửa tử?". Chàng bác sĩ sản khoa-nhà thơ: "Anh sợ cửa tử. Anh muốn bám tận cùng cửa sinh...". Cô gái bán hoa: "Cửa sinh của đời chàng mất từ lâu rồi. Chàng từ bỏ cửa sinh để đi dần về cửa tử. Đây! Chàng ơi! Em dâng tặng chàng cửa sinh. Chàng có muốn về cửa sinh lần nữa. Đớn đau và hoan lạc như một lần sinh ra...Em muốn giọt máu chàng hoài thai cửa sinh...". Chàng bác sĩ sản khoa-nhà thơ: "Anh mong ước hồn anh trú ngụ cửa sinh..."

Cô gái bán hoa cất lời ru. À ơi! Em bán hoa hay bán nỗi chết? Trinh nguyên áo trắng hóa thân xác rã rượi linh hồn ngát hương trinh.

Em bán hoan lạc cửa sinh. Em mua nỗi chết cửa tử.

Em-kẻ vô luân tình yêu

Em-kẻ hủy diệt hôn nhân

Em-kẻ thù của nhân phẩm

Thân xác em huyệt mộ nỗi chết phủ tiết trinh bạch lạp

Em đốt tiết trinh từng giây từng phút

Bùng cháy hoan ca

Bùng cháy ái tình

Em hủy diệt đời em

Thân xác em rữa tan máu trắng

Tiêm nhiễm nọc độc đạo đức xênh xang

Tiêm nhiễm vi trùng bào thai bé bỏng

Em ra đời từ cửa sinh

Cửa sinh nuôi nhơ nhớp thân xác

Cửa sinh ma mị quyến rũ khúc hoan ca

Cửa sinh mê muội triệu triệu đàn ông

Sao người đời gọi tên cửa sinh nguyền rủa nhau?

Nguyền rủa nơi sự sống bắt đầu

Sao người đời gắn cửa sinh với nỗi suy đồi đạo đức?

Bao kẻ ấm đầu úp mặt khóc cửa sinh...

Cơn khát cửa sinh

Thiêu rụi triệu triệu giấc mơ hạnh phúc

Cơn đói cửa sinh

Ngấu nghiến những linh hồn lầm lạc

Nuốt trọn triệu triệu mái nhà ấm êm

Cửa sinh hóa cửa tử

Miên man miền hoan lạc

Miên man nỗi chết vô hình

Em bán hoan ca gieo rắc mầm tai họa

À ơi! Em đưa chàng về cửa tử...


IV. ÁM ẢNH CỦA SẢN PHỤ VỀ CỬA SINH TỬ

Bóng đen treo lửng lơ bệnh viện trắng

Cơn đau quặn thắt vũ trụ trở dạ

Sinh mệnh chông chênh chiếc thuyền thúng vượt biển cạn

Cửa sinh lấp ló sinh linh bé bỏng

Cửa sinh hoài thai khát vọng đời người

Sản phụ khóc gào chửu rủa thiên thần và quỷ sứ

Nguyền rủa gã đàn ông ban phát thân thể nàng hoan lạc và đau đớn

Nguyền rủa sự nhẹ dạ nhân danh sự say đắm

Nguyền rủa phút lỗi lầm hóa giọt máu đi hoang

Thân thể tuyết trinh của nàng như cánh cung giương về miền chết

Cửa sinh khép mở hình hài thiên thần trinh trắng

Cửa sinh khép mở bóng dáng ác quỷ áo đen

Trong đau đớn nàng khát khao uống cạn giọt nước mắt ban mai

Sự tinh khiết cứu chuộc hồn nàng thoát khỏi miền sa mạc trắng

Thân thề nàng hóa cửa sinh mơ sự sống

Sự sống quẫy đạp miền tăm tối

Sự sống mở mắt nhìn xuyên vùng ảo ảnh trắng

Hài nhi khát khao hơi thở

Hài nhi khát khao ánh sáng

Yêu thương và hạnh phúc chờ đợi

Âm mưu và hạnh phúc chờ đợi

Cửa chết chập chờn trước mặt

Cửa chết đóng sập cửa sinh...

More...