Dâng hiến - Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




Vỡ tan giọt nước mắt đau thương hòa long lanh nụ cười

Quyện nóng đôi môi tươm mật hương vị lặng im

Loạn nhịp trái tim mở cửa thiên đường

Da thịt nở đóa mãn khai

Linh hồn cư trú lễ hội trắng

Em hiến dâng tinh khiết suối nguồn ban mai

Anh hiến dâng sức nóng mặt trời bất diệt

Xóa tan bóng tối muộn phiền

Tan chảy giá băng cô đơn

Ấp iu đôi tượng đá phát sáng

Hương ái tình tái sinh miền thinh lặng.

More...

Sầu trên ngọn sầu đâu - Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 


Trăng lưỡi liềm ảo vọng cắt đứt nỗi sầu ngọn sầu đâu

Mắt em vô tình liếc rụng trái non tơ tình vụng dại

Tôi hái ngọn sầu đâu ướp hăng hắc nỗi buồn trộn lẫn cơn ghen thầm bải hoải

Tôi đặt tên cuộc tình tôi: Tình sầu đâu

Tôi gọi tên trái tim tôi: Trái tim sầu đâu

Bay đi phiêu bồng những câu thơ tình ngu ngơ

Bay đi mắt môi hoang tình đêm hoang dại

Rũ ngọn sầu đâu vỡ tan trăng hẹn ước

Rũ ngọn sầu đâu câu bóng buông hình

Rũ ngọn sầu đâu chấm gia vị đớn đau

Rũ ngọn sầu đâu ướp hương vị cuộc tình cay đắng

Sầu treo ngọn sầu đâu

Sầu treo vành trăng khuyết

Tôi trồng cây sầu đâu trên mộ trăng

Tưới đẫm nước mắt tiếc thương

Vết thương trái tim - nảy mầm hạt sầu đâu.


Mỹ Tho tháng 04-2010

More...

Vọng hoa loa kèn trắng - Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




Hoa loa kèn ngân khúc ca lặng im trắng

Buổi chiều thừa anh và ly cà phê đắng

Nhốt vào đâu nỗi nhớ đi hoang

Làm sao lấp đầy khoảng trống không em

Làm sao chôn vùi nỗi im lặng đắng


Vọng hoa loa kèn

Vọng trắng miền lặng im bão tố

Bới tàn tro tìm đốm tàn kỷ niệm

Vọng trắng dang dở bài thơ tình buốt lạnh màn hình trắng

Leo lét vệt sáng tri âm ấm nỗi buồn lạnh lẽo

Vọng trắng lời yêu vang vọng miền trống vắng

Cất giấu đáy tim báu vật mỏng manh buồn

Vọng trắng cô đơn

Linh hồn chôn huyệt mộ giai điệu hoa loa kèn trắng

Vọng đêm trắng

Chờ em tái sinh tình xanh.


Mỹ Tho tháng 04-2010

More...

Khát bến sông Mê - Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




Vốc hương phù sa sông Mê uống nước lú mê tình

Nhịp sóng cuồng dại đôi trái tim loạn nhịp

Búp măng xòe đỏ gương mặt tình ngây ngất

Trăng mật tràn ngọt lịm đóa môi nguyên


Nguyệt khát bóng trăng ngất lịm đáy sóng

Ta khát mình hồn tan sương tinh khiết

Dẫu ban mai bói tình rũ chết

Đêm dốc cạn nguồn hoang dại bến sông Mê.

More...

Khúc xạ-HV

By Võ Tấn Cường



 

Một giờ lang thang trên VNWEBLOGS.COM đọc lại các góp ý trên BLOG của mình tôi phát hiện một góp ý-bài thơ: "Khúc xạ" của tác giả HV. Bài thơ giàu tính ẩn dụ gợi liên tưởng sâu sa về mối tương quan giao cảm giữa  sự vật và con người trong cõi mênh mông của vũ trụ. Xin giới thiệu cùng cộng đồng VNWEBLOGS.COM.


HV



KHÚC XẠ



Ngạo kiêu lướt
cảm xúc chai sạn dưới rát bỏng mặt trời
linh vũ hờ hững soi bóng bên dòng sông dát bạc


Mây kéo về cuồng nộ dựng cơn bão táp
đục ngầu ngày mưa dòng sông đau sỏi đá
chiếc gương biến dạng bóng không thấy mình
ngẩn ngơ linh vũ thôi cười hát
đăm đăm mắt đỏ quặn thắt ngày thu
vắng hơi ấm
lạnh
bên trái đau


Mưa héo hắt ngoài hiên hay giọt ngà linh vũ
rơi tự do ngã vào chiều xám
hòa vào mạch chảy dòng sông
lặng lẽ nỗi đau sỏi mật loài người


Biết tìm đâu ra mình nếu dòng sông xa mãi
khúc xạ bên trái
nỗi đau gục đầu
linh vũ....buốt.

More...

Nước bất tử- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 

Buổi sáng soi gương giọt sương. Đứng cạnh bờ sông anh nghe những con sóng chui rúc lồng ngực bóp nghẹt trái tim dại khờ đập hụt hơi vì nhớ nhung. Bao năm rồi sóng sông Tiền bất tử. Anh nhỏ bé và ngây thơ trước sông. Anh tan chảy và già cỗi trước sông. Nước mắt anh không đủ muối mặn ướp những con cá lìm kìm chết chìm miền hoang tưởng. Nước mắt anh không đủ đắm say rửa sạch gót chân em bước xuống đò ly biệt. Nước mắt anh không đủ đắng cay gột rửa vết thương tình trăng lưỡi liềm cứa nát. Bất tử giọt nước mắt em giận hờn long lanh đáy hồn anh niềm hối hận. Bất tử giọt nước đẫm phù sa thỏa cơn khát cháy trưa hè.


Anh rời bỏ sông chạy về miền cằn khô phố thị. Những trang sách những màn hình và những cánh màn nhung đầy rẫy cuộc bán mua giọt nước mắt. Những chân trời ảo vọng ráo hoảnh. Những ban mai cằn khô giọt sương. Hai hố mắt anh hũng sâu miền sa mạc. Nhớ em mà không thể khóc. Nhớ em muối mặn ướp khô lòng. Nước bất tử hồn anh.


Anh rời bỏ hương đồng nội về miền phấn son lộng lẫy. Những lọ nước hoa ướp nhạt nhẽo cuộc tình giả dối. Những giọt nước mắt kịch sĩ đóng băng những bản hợp đồng ma quỷ. Bất tử nước hòa dòng kinh nguyệt em chảy ngược miền hoan lạc mơ hôn phối tinh trùng hoài thai thiên thần trắng. Nước bất tử cuộc tình anh.


Anh rời bỏ giọt nước mắt ấu thơ về miền gió cát. Bất tử nước tan rữa tận cùng thịt da thổi sáo ống xương điệu nhạc âm âm giun dế. Nước bất tử xác thân và linh hồn anh.


Tháng 03-2010.

More...

Ngu ngơ miền sương khói- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 

Anh nợ xứ mộng mơ bài thơ huyền ảo bóng em miền sương khói

Mơ tát cạn đáy hồ tìm làn mây hình em rơi đáy sóng

Anh nợ đôi mắt em cháy lòng dùng dằng trưa đưa tiễn

Trái tim yếu mềm nhoi nhói nốt nhạc hình lá thông kim


Anh nợ hương hoa dại  níu bờ vai bịn rịn

Xin gửi lại mảnh hồn vấn vương làn sương mỏng

Dốc phố quanh co chân bước lạc chốn hẹn hò

Ngu ngơ tuổi bốn mươi buông dại khờ lời yêu thuở mười tám...


Anh gửi gió mây giọt nắng phương Nam ấm giấc mơ em mộng mị

Hương mùa yêu ngây dại phía em về.

More...

"Thế giới xô lệch" và cái nhìn của nhà văn về chiều kích thế giới nội tâm và tính cách con người- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



Nhà văn Bích Ngân


 Tầm vóc tư tưởng và sự thành công về nghệ thuật tiểu thuyết của nhà văn biểu hiện qua nhiều yếu tố trong đó việc xây dựng chiều kích thế giới nội tâm và tính cách của nhân vật chính giữ vai trò quan trọng. Theo tôi sự thành công nổi bật nhất trong tiểu thuyết: "Thế giới xô lệch" của nhà văn Bích Ngân chính là ở chỗ nhà văn đã khắc họa đậm nét và ấn tượng chiều kích diễn biến thế giới nội tâm và tính cách của nhân vật chính. Nhà văn Bích Ngân đã mô tả chiều kích thế giới nội tâm của nhân vật Tôi-người đàn ông thương phế binh trở về từ cuộc chiến tranh thông qua việc nhân vật tự ý thức suy tư trăn trở suy ngẫm về thân phận của bản thân trong các mối quan hệ gia đình và xã hội. Thế giới thể xác của nhân vật Tôi khiếm khuyết xô lệch nhưng nội tâm của nhân vật vẫn tràn đầy nỗi khát khao về sự sống khát khao bản năng sống và tình cảm yêu thương.

Nhà văn Bích Ngân đã chiếu rọi cái nhìn của mình vào những góc khuất trong thế giới nội tâm của nhân vật Tôi. Bi kịch của nhân vật chính-Tôi vừa là bi kịch xã hội vừa pha lẫn bi kịch nội tâm. Nhân vật chính-Tôi do mất đôi chân đã không đảm đương được những công việc có vẻ bình thường nhưng rất cần thiết trong cuộc sống như: đóng cây đinh để mắc màn cho vợ mua quần áo cho vợ...Sự tự ý thức của nhân vật Tôi đã tạo nên sự thành công về tầm vóc tư tưởng của nhân vật và phần nào bộc lộ chủ đề tư tưởng của tiểu thuyết: "Thế giới xô lệch". Nhà văn Bích Ngân đã khắc họa thành công chiều kích và những biến đổi vi tế trong thế giới nội tâm của một nhân vật đàn ông tật nguyền: mặc cảm nảy sinh tính xấu (nghe lén) bị động trong quan hệ tình dục với vợ giằng xé mâu thuẫn giữa bản năng sống và khát vọng sống tâm hồn cô đơn trống vắng...Thông qua mối quan hệ giữa nhân vật chính với các nhân vật khác như: ông bà tôi mẹ tôi cha tôi chị tôi anh tôi vợ tôi người lái xe con chó....nhà văn Bích Ngân đã tạo dựng một thế giới xô lệch của cuộc sống đời thường. Đó chính là sự tàn nhẫn trong tính cách con người (nhân vật anh tôi) sự tham lam vật chất việc chạy theo bản năng sống thấp hèn (nhân vật người lái xe nhân vật vợ tôi) sự bảo thủ xơ cứng trong tư duy (nhân vật cha tôi)...vv... Các nhân vật với những tính cách đa dạng phong phú đều được chiếu rọi qua lăng kính nội tâm của nhân vật chính tạo nên được ấn tượng về sự "xô lệch" của nhân cách con người giữa dòng chảy của  cuộc sống xô bồ đầy biến động.

Những trang viết đặc sắc trong tiểu thuyết: "Thế giới xô lệch" chính là những đoạn văn viết về quan hệ tình dục giữa nhân vật chính-Tôi và vợ. Nhà văn Bích Ngân không miêu tả trực tiếp hành động tính dục mà khắc họa ấn tượng cảm xúc của nhân vật biểu lộ qua hành vi và thái độ trong quá trình quan hệ tính dục. Như vậy hành vi tính dục đã trở thành một trạng thái thăng hoa qua cảm nhận của nhân vật nên tạo được những xúc cảm thẩm mỹ đối với người đọc. Nhân vật Tôi dù không lành lặn về thể xác nhưng vẫn giữ được nỗi khát khao giao cảm thăng hoa trong quan hệ tình dục. Thông qua mối quan hệ tình dục nhân vật Tôi có sự mâu thuẫn giằng xé giữa thể xác và tâm hồn giữa khát khao hòa nhập với một bản thể khác và sự cô độc của một tâm hồn tinh khiết nguyên sơ. Nhà văn Bích Ngân đã viết những đoạn văn thấm đẫm chất suy tư mang hơi thở của đời sống trần thế: "Cô ngự trị tôi dẫn dắt tôi và khai sáng cái con đường hun hút mà tôi đang dò dẫm tìm kiếm. Tôi thấy mình được hồi sinh được khám phá được tận hưởng và được bình đẳng trong vai trò một kẻ nô lệ trung thành."

"Dường như tôi trao tặng cô cái thân xác tật nguyền cường tráng của mình nhưng suy nghĩ và cảm xúc tôi vẫn giữ lại. Như một kẻ ích kỷ lo xa tôi luôn nắm giữ hồn vía mình.". Cách viết về quan hệ tính dục của nhà văn Bích Ngân cho thấy muốn khắc họa thành công về quan hệ tình dục nhà văn phải trang bị cho mình văn hóa tính dục mang vẻ đẹp của sự nhân bản và bản thân họ phải đứng cao hơn hành vi tính dục.

Chiều kích nội tâm và tính cách nhân vật Tôi chính là biểu hiện của tính người và khát vọng sống được nhà văn Bích Ngân khắc họa qua những cung bậc sắc thái và góc độ khác nhau. Sự tự ý thức và diễn biến thế giới nội tâm của nhân vật Tôi đã phần nào tạo nên sự thành công về tầm vóc tư tưởng của tiểu thuyết: "Thế giới xô lệch". Giống như nhà phê bình văn học M. Bakhtin viết trong tác phẩm: "Những vấn  đề thi pháp Dôxtôiepxki": "Trong con người bao giờ cũng có một cái gì mà chỉ có bản thân người đó là có thể phát hiện được bằng hành vi tự nhận thức tự do bằng hành vi ngôn từ là cái mà người ta không thể xác định theo bề ngoài và sau lưng được.". Nhà văn Bích Ngân đã phát hiện và thể hiện thành công chiều kích bí ẩn của "con người trong con người" đó chính là một bình diện chỉnh thể mới của con người hiện đại.


Mỹ Tho tháng 03-2010

More...

Sự phù phiếm của thi ca- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 

 

Có một nhà thơ thuở sinh thời không xuất bản một tập thơ nào cả. Khi ông chết bạn bè khắc lên bia mộ ông một bài thơ mà ông tâm huyết như một thông điệp gửi hậu thế và thế giới hư vô. Có một người cay đắng tự chiêm nghiệm về sự phù phiếm của thi ca.

Có một chàng thi sĩ thất tình. Người chàng yêu cắt đứt tình yêu với chàng để giữ mối quan hệ với một ông già cung phụng cho nàng nhu cầu vật chất. Chàng đau đớn nhận ra sự phù phiếm của thi ca.

Sự phù phiếm của thi ca giống như sự phù phiếm của không khí đối với sự sống của con người. Chỉ khi con người sống trong không gian ngột ngạt tù túng mới nhận biết được giá trị của không khí và không gian thoáng đãng đối với sự sống và thế giới tâm hồn.

Điều trớ trêu là thi ca có thể nuôi dưỡng làm phong phú tâm hồn nhưng lại không thể nuôi sống được xác thân con người. Giống như tình yêu có thể nuôi sống linh hồn nhưng lại thường gây đau đớn cho thể xác.

Thi ca bất lực trước cái chết nhưng lại có thể xoa dịu nỗi đau của con người trước sự ngắn ngủi mong manh của kiếp người.

Thi ca tồn tại trong sự phù phiếm của chính nó trong mối tương quan với sự vật và cuộc sống. Thi ca giống như hương hoa của núi đồi của đất trời có thể trở nên phù phiếm giữa hương hoa ngạt ngào của nước hoa trong căn phòng xa hoa lộng lẫy.

Thi sĩ thường chiêm cảm về sự  phù phiếm của thi ca trước nhu cầu tiêu dùng của con người thời hiện đại. Việc chạy theo nhu cầu tiêu dùng khiến con người dễ trở thành nô lệ của hàng hóa và đồ vật.

Thi ca chính là sự mộng tưởng về một thế giới đã mất và một thế giới ở tít mù phía tương lai. Thi sĩ giống như người gieo hạt giống niềm tin trên cánh đồng mộng mơ. Hạt giống sẽ nhỏ nhoi và vô nghĩa đối với một người đang đói khát.

Bài thơ chỉ là xác chữ phù phiếm nếu hình tượng thi ca không được tái tạo hồi sinh trong thế giới tâm linh của bạn đọc.

Người ta chỉ là một sinh vật sống nghèo nàn về tâm hồn nếu cuộc sống thiếu đi những điều nhỏ nhoi phù phiếm như: một tiếng gọi yêu thương một bàn tay ấm áp một màn sương lãng đãng mơ hồ một làn hương gợi nhớ một kỷ niệm xa xăm...Tôi yêu mến những sự phù phiếm nhỏ nhoi của sự vật và của thi ca. Tôi đang sống hết mình với trạng thái tình yêu của trái tim và tâm hồn tôi dành cho em và cái đẹp của cuộc đời. Trạng thái tình yêu là phù phiếm ư? Dù thế nào tôi cũng đã sống tận cùng trong trạng thái hạnh phúc và khổ đau. Giống như thi sĩ hạnh phúc và khổ đau trong chính quá trình sáng tạo. Ngẫm nghĩ về sự phù phiếm của thi ca lại càng thấy yêu những điều phù phiếm. Yêu để thêm nâng niu cái đẹp mong manh dễ tan vỡ để biết sống chân thành và mãnh liệt tận cùng trong kiếp người ngắn ngủi. Nghĩ về sự phù phiếm để nhận ra một điều giản dị: trước thế giới hư vô mọi thứ chẳng phải đều là phù phiếm hay sao?

Tháng 03-2010

More...

Email nhớ- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 

Email của em ắp đầy hương hoa giấc mù sương: "Anh nhớ! Nhớ nhớ nhớ ơi là nhớ...n lần"

Anh gửi em email ngập tràn sóng gió và phù sa miền trái ngọt: "Nỗi nhớ ngập trái tim anh như sương khói miền ảo ảnh bao phủ đóa hoa cô độc"

Nhớ vạn cánh chim mộng mơ bắc cầu nối khoảng trời xa cách

Nhớ biền biệt bóng ai chập chùng bóng đại ngàn

Nhớ đếm thầm ngón tay rã rời đốt nhớ mơ ngày gặp mặt

Nhớ níu khoảng trống không vướng hương tóc huyền diệu

Nhớ tờ lịch rơi cõi chờ úp mặt tiếc ngày xanh...

Đôi ta giàu gia tài nhớ

Email chở trái tim bay cõi thơ xanh.


Mỹ Tho tháng 02-2010


More...