Em- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 

Trong cuộc cờ số phận

Đôi ta-hai con Tốt thí dìu nhau sang sông

Mơ bình yên bến bờ đậu miền đất lặng

Trong cơn ngây ngất ái tình

Ta hiến dâng điều bí mật bình dị:

-Anh yêu em!

-Em yêu anh!

Ngôn ngữ giá băng tan chảy ngọn lửa trắng

Linh hồn hoài thai cõi thiên thai

Đôi khi anh tự hỏi:

-Em-thiên thần số phận trao anh?

-Em-định mệnh thơ treo lơ lửng đỉnh khát?

Em hiện hữu

Em tan biến trong anh

Gương mặt

Mắt môi

Mái tóc

Hơi thở

Vết sẹo...

Chân dung em treo giữa hồn anh

An ủi khi yếu lòng

Vỗ về khi chán nản

Em-điều giản dị

Ẩn ngữ thiêng liêng.


Mỹ Tho tháng 02-2010.

More...

Chợ vú sữa mùa xuân- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 
 

Chợ chiều bán vú sữa mùa xuân. Bán mua căng mọng. Bán mua tròn đầy. Người đàn bà mù bán vú sữa cho người về bày mâm ngũ quả: "Cầu vú (sữa) dừa (đu) đủ măng (cụt)". Vú sữa căng tròn chốn bàn thờ linh thiêng khói nhang lởn vởn nhòa mắt người cõi âm. Khát thèm dòng sữa ấm nóng nhỏ giọt sự sống nứt nẻ bờ môi cháy bỏng. Chàng thi sĩ tỉnh lẻ đi chợ Tết tìm mua cái xuân tình lấp ló miền lá biếc. Người đàn bà mù đon đả: "Cậu ơi! Vú sữa ngon. Mua đi cậu...". Người đàn bà mù giơ bàn tay búp măng vuốt ve những trái vú sữa như người nghệ sĩ lướt trên những phím đàn. Những trái vú sữa câm lặng rùng mình. Chàng thi sĩ chiêm ngưỡng những trái vú sữa căng mọng sự sống. Chàng nghe văng vẳng trái vú sữa hỏi trời xanh: "Ai sinh ra dòng nhựa sống căng mọng?". Trời xanh cúi đầu thả rơi chiếc lá vàng lửng lơ miền tơ nhện. Chàng nhớ tuổi thơ mồ côi giữa những bầu vú lủng lẳng trời xanh. Chàng mơ tuổi thơ ngóng những bầu vú đong đưa khát thèm làn gió vuốt ve cơn khát mộng mị. Chàng ném những trái vú sữa vào vạt áo bà ba nàng căng giữa đôi tay như cánh buồm no gió. Nàng hứng những giọt sữa trời xanh. Nàng hứng cơn khát khao miền thẳm xanh. Tung tẩy căng tràn sự sống. Rót căng  mọng ứ tràn miền lá biếc. Chàng mơ những bầu vú sữa đóng thùng xuất khẩu. Nhan sắc vượt biên miền đất khát. Miền quê trơ trọi người già và trẻ nhỏ. Chàng cô đơn đi tìm miền vú sữa ấu thơ. Rơi rơi miền hoang tưởng...

Chợ vãn. Chàng trở về đứng trước cửa nhà nàng ngắm cây vú sữa trơ gốc tứa máu. Ơi hời! Nàng đâu? Ai bán ai mua cái xuân tình?


Mỹ Tho tháng 02-2010.

More...

Ngựa đồng bằng- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường


 

Tặng tác giả bài thơ: "Ngựa núi"



Ngựa đồng bằng

Ngẩn ngơ góc trời mơ ngợp cỏ

Lồng ngực gầy thấp thỏm cơn ho

Kéo chiếc xe ọp ẹp chở những người thong dong ngắm cảnh

Lướt qua những ngôi nhà xi măng nhấp nhô song sắt

Nhốt trong trẻo đôi mắt trẻ thơ

Lởm chởm mặt đường

Nhói buốt bốn vó vẹt mòn

Hơi thở lõm sâu đôi mắt tối

Rũ bờm đỏ bơ phờ định mệnh

Cơn đói cỏ chập chờn trước mắt

Cơn khát cháy miền sa mạc cuống họng...

Ngựa đồng bằng

Ngày bịt băng tang đôi mắt

Đêm chở vầng trăng về ngủ trong đôi mắt những đứa trẻ nghèo phố thị

Neo đỉnh giấc mơ hoang.


Mỹ Tho 01-2010

More...

Tin nhắn- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 

Tặng Hồ Ngọc Diệp


Bạn nhắn tin: "Nhung buoi chieu cuoi năm thuong co cam giac buon man mac VTC a..."

Nhắn tin: "Minh cung dang buon. Tu dung thay nho HND va chan moi thu..."

Lang thang trên mạng treo cổ những câu thơ si tình cô đơn trước trái tim người hờ hững

Nhớ những đêm Sài Gòn HND và tôi lang thang sát thủ hoa dại sát thủ vầng trăng mười sáu.

Phóng xe qua những con đường quen ngỡ lạc vào sa mạc tình người cô độc bước chân lạc đà cúi đầu đếm cát

Nhớ những đêm Sài Gòn dốc cạn bia rượu khô kiệt chiếc bóng cạn khô đáy cuộc tình mê muội

Vứt những cuốn sách giáo điều vào đống mạng nhện thời gian ố vàng niềm tin lừa phỉnh con mắt ngây thơ

Gió bụi cuốn mình bay vô định chốn bụi trần

Thế nhưng ta vẫn còn nhau-hai tâm sen nở âm thầm bóng tối

Thế nhưng trong cõi người lấm lem bụi bặm hai trái tim đam mê vẫn mê đắm cái đẹp

Ta bước qua những trái tim phản trắc

Ta bước qua vũng tối kiếp người...


Chiều rỗng

Tin nhắn ấm Inbox

Kỷ niệm bừng lễ hội cõi trống vắng

Nâng ly uống cùng mây gió

HND ơi!


Chiều 31-01-2010

More...

Trường ca: Cửa sinh tử (Trích)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 


X. ĐỐI THOẠI CỦA CHÀNG BÁC SĨ SẢN KHOA-NHÀ THƠ VỚI CỬA SINH TỬ



Đêm. Chàng nằm bên nàng trong căn phòng đầy bóng tối. Đêm lộng lẫy sắc màu tống tiễn giấc mơ sinh bí ẩn chôn nấm mồ cửa tử. Trong giấc mơ chàng đối thoại với cửa sinh he hé thân thể nàng tuyết trinh cỏ lau phơ phất.

-Cửa sinh: Chàng ơi! Cửa sinh mê muội giấc mơ chàng. Sao chàng tự nguyện chôn vùi khát vọng đáy cửa sinh?

-Chàng: Cửa sinh sinh sôi sự sống. Anh mơ ươm khát vọng cửa sinh sự sống nảy lộc đâm chồi.

-Cửa sinh: Chàng ơi! Em dâng tặng chàng hoan lạc và đau đớn. Em dâng tặng chàng sự sống và cái chết.

-Chàng: Anh mê muội lạc cửa sinh. Cửa sinh nuốt chửng thân xác và linh hồn anh. Cửa sinh quyến dụ anh rơi cõi mê cuồng hoan lạc.

-Cửa sinh: Chàng là kẻ vô ơn chối bỏ cửa sinh?

-Chàng: Anh chứng kiến những hài nhi chui tọt cửa sinh rơi hố thẳm khổ đau và cô đơn. Cuộc đời chính là cuộc lưu đày vĩnh viễn khỏi cửa sinh và dần rơi cửa tử.

-Cửa sinh: Chàng ơi! Em sinh ra bạn chàng sinh ra những gã dở hơi và ngây thơ. Chàng nhớ họ không? Nguyễn Thạnh Vương Huy Hồ Ngọc Diệp Vũ Ngọc Giao Phạm Trích Tiên Nguyễn Mạnh Bình Phạm Huy Ngữ Vũ Hồng...

-Chàng: Cám ơn em đã sinh ra những linh hồn cô đơn và lưu lạc. Ghép vào mảnh linh hồn anh...

Chàng mơ mở cửa sinh vòm bụng nàng. Trinh trắng và ngây thơ. Thánh thiện và lầm lỗi. Cửa sinh nhân tạo như hố thẳm nuốt chửng đôi mắt trái tim và cái đầu ngây dại của chàng. Hoang thai chào đời oa oa chào chàng như niềm thánh thiện chào cõi đời ô trọc...

Ban mai mở cửa sinh vòm trời. Sương và gió ra đời. Hương và hoa bát ngát. Chàng lịm dần hồn mơ về cửa tử. Tái sinh.


Trong giấc mơ chàng đào huyệt chôn giấc mơ tình yêu đời mình. Con dao mổ bới đào màn hình trắng khai sinh cửa tử.

-Cửa tử: Chàng ơi! Cửa tử bao phủ khắp không gian hiện hữu trong từng hơi thở trong từng bước chân của chàng. Em đợi chàng từng phút từng giây. Chàng có sợ em không?

-Chàng: Anh mơ mở cửa tử trong vòm bụng sản phụ mơ mở cửa tử trong đôi mắt hài nhi trân trối nhìn anh ngây thơ và oán hận. Anh mơ chôn những bài thơ tình cửa tử màn hình.

-Cửa tử: Chàng ơi! Em đã rủ rê bạn chàng về cõi mây trắng. Chàng có nhớ họ không? Nguyễn Chi Chí Thiện La Quốc Tiến Nguyễn Trung Bình...

-Chàng: Anh mơ cõi viễn du vô tận. Nhớ...

Cửa tử mở cõi hoàng hôn chôn gió mây chôn giấc mộng đời chàng. Chàng lên đường. Mơ về cõi sinh tử.

More...

Trường ca: Cửa sinh tử (Trích)- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường




 


IX. BÀI CA VỀ CỬA SINH TỬ CỦA NGƯỜI MỘNG DU


Đêm trắng. Người mộng du qua cơn mộng du đời mình

Mộng du chập chờn giữa cửa sinh và cửa tử

Mộng du qua những cuộc tình ngắn ngủi vùi chôn mộng tưởng

Mộng du qua cơn mộng du của người si mê đôi mắt huyền mê dại

Mộng du qua cơn mộng du của chàng thi sĩ lãng mạn cuối cùng

Mộng du qua những bầu vú ấm nóng mời gọi cơn khát ái tình

Mộng du qua những gương mặt đeo mặt nạ nghĩa nhân lỗ chỗ vết rạn nứt u mê

Mộng du qua những nụ hôn bôi trơn đôi chân loài tắc kè biến hình mộng ảo.
Mộng du qua cơn khát danh vọng treo lơ lửng trước mắt loài người

Mộng du cuộc hôn phối giữa tinh trùng và trứng trôi tận cùng cõi hoan lạc

Mộng du cùng những đám mây an táng đáy sóng

Mộng du cùng những thiếu nữ qua cuối mùa nhan sắc

Mộng du cùng những chàng trai mê lạc ảo vọng tiền tài

Mộng du qua những chiếc giường ái tình vụt bay khỏi những nụ hôn nhạt nhẽo

Mộng du qua những chuyến bay đi về miền chết

Mộng du qua đôi chân của gió của chim của sóng và của gã hành khất tình thương

Mộng du cùng trái tim của gã Đông-Gioăng qua cơn mê ái tình vô tận

Mộng du qua những cuốn sách nhuốm mùi u mê bày tiệc bầy mối

Mộng du qua những phiên tòa công lý lưu đày miền quên lãng

Mộng du qua những ngôi đền sự linh thiêng ẩm mốc rêu phong...

Mộng du ngược cửa sinh

Mộng du xuôi cửa tử

Người mộng du lần cuối cùng

Cửa sinh-cơn mộng du lạc cõi sống

Cửa tử-cơn mộng du lóe sáng cõi chết

Cuộc đời gói trong chiếc túi mộng du

Ảo tưởng và niềm tin roi tõm vào huyệt mộ cơn mộng du bất tận

Nhân nghĩa và ái tình chìm nghỉm đáy vực mộng du

Mộng du

Ra đi và trở lại

Cửa tử chờ cửa sinh

Hư vô.

More...

Thơ tình Vũ Thanh Hoa và vẻ đẹp của sự thi vị đắm say- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



Nhà thơ Vũ Thanh Hoa


 

Thế giới tinh thần của con người hiện đại đang bị xâm thực mất dần vẻ đẹp thi vị của sự vật và vẻ đẹp đắm say bay bổng của hồn người. Thế giới thi ca nhất là thơ tình của các nhà thơ hiện đại đã đem đến cho con người sự thi vị và vẻ đẹp lung linh ảo hóa của sự vật và hồn người. Đọc và cảm nhận tập thơ: "Trong em có người đàn bà khác"(1) của nhà thơ Vũ Thanh Hoa tôi thả hồn bay bổng vào thế giới tình yêu thi vị và đắm say. Vẻ đẹp thi vị đắm say trong thơ tình của Vũ Thanh Hoa đã mang đến cho người đọc men say của tình yêu và cả năng lượng sống dành cho những người đang yêu. Thế giới thơ tình của Vũ Thanh Hoa mang vẻ đẹp của những cảm xúc mạnh mẽ và cuồng nhiệt thăng hoa và bay bổng. Đúng như A.Devigny từng viết: "Thơ vừa là một khoa học vừa là một tình cảm cuồng nhiệt".

Cơ chế mã hóa ngôn từ và hình tượng trong những bài thơ tình của Vũ Thanh Hoa có sự hòa trộn cộng hưởng giữa các yếu tố: sự suy tưởng của tâm hồn vẻ đẹp thi vị của sự vật và sự thăng hoa của tâm hổn con người trong quan hệ tình yêu. Điều này đã tạo nên cấu trúc của hình tượng ngôn ngữ trong hầu hết các bài thơ tình của Vũ Thanh Hoa. "Đối với nhà thơ một luật hòa hợp chung chi phối tất cả sự vật"(Saint John perse):

"Vòng hoan lạc siết bến bờ

Ngây dại

Cổng thiên đàng he hé nụ mung lung

Thở trong thở

Cuốn về hun hút bão

Thân ghì thân

Run rẩy nhịp tinh cầu

Dòng nham thạch phun hòa quyện núi lửa"

(Giao hưởng biển)

"Môi anh vẽ môi em son

Thần tiên trôi về nguyên thủy

Rừng rực mặt trời cháy

Eo thon cuốn siết hồng hoang

Thăng hoa đại bàng

Loang tràn nhau số phận

Ve vuốt trời

Mơn man đất

Khi anh vùi nụ hôn vào ngực em.

(Khoảnh khắc)

Quan hệ tính giao trong thơ Vũ Thanh Hoa mang vẻ đẹp giao thoa giữa hai tâm hồn bản thể. Giống như thiền sư Osho từng nói: "Tình yêu của chúng ta là mối quan hệ. Khi tình yêu là mối quan hệ thì nó sẽ tạo ra đau khổ. Khi tình yêu là trạng thái của bản thể thì nó tạo ra niềm phúc lạc."(2). Sự thi vị đắm say trong quan hệ tính giao của tình yêu giúp con người lãng quên bản ngã và lãng quên không gian vật lý trong khoảnh khắc để tự tái sinh về tâm hồn và thể xác:

"Mỗi lần ngủ với nhau mình như hai người mới

Bồng bềnh bay ngút ngát cánh linh hồn

Giọt men lạ ủ hương quen ngấm tầng tầng máu thịt

Thanh bình anh tọa lạc cõi tiên em"

(Mỗi lần ngủ với nhau)

Quan hệ tình yêu theo cái nhìn và quan niệm của Vũ Thanh Hoa không chỉ là sự giao hòa giữa hai tâm hồn và thể xác mà như một định mệnh trói buộc đôi lứa yêu nhau:

"Buộc vào nhau nửa câu thề

Trói nhau bốn phía lối về mênh mang

Chia nhau đôi nửa vầng trăng

Thả vào dâu bể vĩnh hằng bình yên"

(Đêm vĩnh hằng)

"Chập chờn ôm giấc tơ vương

Vẽ vào sương khói...

Một đường

Nhân duyên"

(Lục bát internet)

Theo cái nhìn quan niệm của Vũ Thanh Hoa vẻ đẹp của người yêu không phải là những gì lớn lao mà gần gũi gắn bó máu thịt về thể xác và tâm hồn :

"Nốt ruồi nhỏ trên ngực em

Anh thấy

Từ lúc mẹ sinh em

Đến khi em chết

Em gọi đó là Anh!"

(Định nghĩa Anh)

Thơ tình của Vũ Thanh Hoa mang vẻ đẹp của sự thi vị đắm say. Tuy nhiên cái nhìn của chị vẫn hướng về sự đa cực tương phản trong mối tương quan giữa thế giới nội tâm của con người và sự vật thế giới bên ngoài. Bài thơ: "Trong em có người đàn bà khác" khắc họa sự tương phản đa diện giữa các mặt trong thế giới nội tâm và tính cách của một người phụ nữ:

"Khi em hờ hững lạnh lùng

Trong em có người đàn bà khác

Người đàn bà nồng nàn hơn lửa

Muốn đốt cháy anh"

(Trong em có người đàn bà khác)

Thơ tình viết về quan hệ tính giao của Vũ Thanh Hoa không thô ráp tự nhiên chủ nghĩa chính là do nhà thơ đã tạo dựng một hệ thống hình tượng biến ảo và ngôn ngữ thơ ảo hóa lung linh đa nghĩa. Viết về quan hệ tính giao trong mối quan hệ tình yêu thơ tình của Vũ Thanh Hoa thoát khỏi sự sống sượng dung tục về cảm xúc và ngôn ngữ biểu đạt như một vài tác giả thơ nữ đương thời khác. Cái nhìn và quan niệm của chị về tình yêu trong các bài thơ tình thể hiện rõ vẻ đẹp của sự trao tặng và dâng hiến chân thành đắm say cùng với sự tái sinh của đôi lứa trong những trạng thái của bản thể trong tình yêu. Chính điều này đã tạo nên chất thơ và giá trị nghệ thuật những bài thơ tình của Vũ Thanh Hoa. Phẩm chất thi sĩ và tâm hồn thơ Vũ Thanh Hoa đã bộc lộ và khẳng định qua những bài thơ tình. Đúng như thiền sư Osho từng cho rằng: "Linh hồn của sự thi vị chính là tình yêu. Những ai có thể sống trong tình yêu mới thực sự là những nhà thơ đúng nghĩa..."(3)



Tháng 1-2010

V.T.C


1. Trong em có người đàn bà khác- Vũ Thanh Hoa Nhà xuất bản Hội Nhà Văn năm 2009.

2. Thuật giả kim mới hướng bạn vào trong- Osho Nhà xuất bản Thời Đại năm 2009 trang 137.

3. Luận về cuộc đời- Osho Nhà xuất bản Tổng Hợp TP.HCM năm 2009 trang 55.

More...

Truyện ngắn: Bữa tiệc của bầy chuột- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 


H
ai sứt trả công cho bài báo tôi viết về công ty mai táng của gã bằng một bữa tiệc ở nhà hàng Thiên Hương nằm ở ngoại ô thành phố. Tôi gã và hai cô gái xa lạ mũm mĩm chìm đắm trong men bia và những cảm giác hấp dẫn của trần thế. Hai Sứt mặt đỏ gay giơ bàn tay to bè múc óc khỉ và bảo: "Bọn trí thức của các cậu chỉ là đám khỉ gió. Không hơn gì con khỉ này. Ngoài bộ óc ra còn lại là bỏ đi tất. Vứt sọt rác chó cũng chẳng thèm gặm. Bộ óc này tớ chỉ múc ba muỗng là hết sạch...". Tôi tái mặt nhưng vẫn nhỏ nhẹ: "Không có bài báo của tớ ca ngợi sự liên doanh giữa nhà xác bệnh viện và công ty mai táng của cậu có lẽ cậu đã sập tiệm lâu rồi. Sao? Cậu đã thấy giá trị của một tí ti chất xám chưa?". Hai Sứt cười sằng sặc vết sẹo trên môi gã khẽ giật khiến bộ râu rung lên trông như con đỉa trâu đang quằn quại. Gã bảo: "Dù sao bài báo của cậu cũng đã làm xong sứ mệnh của nó và nó trở thành đồ nghĩa địa rồi. Nhưng nói tới chất xám làm quái gì. Như tớ đây này tớ chỉ học tới lớp sáu thôi nhưng tớ vẫn điều khiển được bộ não trí thức các cậu...Tất nhiên tớ dùng tiền để mua tri thức....Nhưng xin lỗi....Thời kinh tế hàng hóa mà. Cái gì cũng có giá của nó...". Tôi giả đò phớt lờ lơ đãng phả khói thuốc vào gương mặt non tơ của cô gái ngồi bên cạnh. Cô gái đẫy đà ngồi bên Hai Sứt ngúng nguẩy: "Anh Hai ơi ! Nói chuyện gì vui đi. Anh nói chuyện gì đâu trên trời em chẳng hiểu gì ráo trọi. Anh không chịu nói chuyện với em là em đi chỗ khác à...". Cô gái ngả ngớn choàng tay qua vai gã cái miệng trông tái lạnh chúm lại áp sát miệng gã như con chim mẹ đang mớm mồi cho con. Dòng nước nhờn nhợt trào ra hai bên mép chảy dài xuống cái cổ trắng ngần thon thả...

Tôi biết Hai Sứt đang sục sạo săn tìm cảm giác nhục dục để lấp đầy sự trống rỗng của tâm hồn để xua đi nỗi nhục của một gã đàn ông bị vợ bỏ rơi. Hai năm trước đây Hai Sứt còn trắng tay gã chỉ là thành viên đội mai táng của phường. Vợ gã vốn thích chưng diện đua đòi và không chịu nổi cảnh sống nghèo hèn nên đã lẳng lặng cuốn gói bỏ nhà đi dắt theo đứa con gái năm tuổi. Ngày ấy tôi vừa tốt nghiệp khoa ngữ văn thất nghiệp và trong một lần đi lang thang tôi đã gặp và làm quen với Hai Sứt. Tôi đã kết bạn và về chung sống với gã trong căn nhà ổ chuột ẩm thấp và tăm tối. Tôi tập tành viết báo và xin vào làm phóng viên một tờ báo tỉnh lẻ. Vào ngày nọ Hai Sứt nói với tôi rằng gã sẽ bán nhà lấy tiền góp vốn giúp đội mai táng của phường mua thêm xe tang lập công ty mai táng. Gã rêu rao rằng sẽ làm việc thiện công ty mai táng của gã sẽ liên kết với nhà xác ở các bệnh viện trong và ngoài thành phố để tẩm liệm chôn cất cho người chết kể cả những cái xác vô chủ. Là một phóng viên mới vào nghề con non nớt nhưng lại thừa hăm hở và xông xáo tôi đã viết một bài báo ca ngợi công ty mai táng của Hai Sứt. Sau này khi tôi phát hiện ra những phi vụ làm ăn của Hai Sứt thì đã muộn. Hai Sứt đã mượn danh nghĩa hoạt động của công ty mai táng và đã dùng xe tang để làm điều phi pháp chở hàng quốc cấm... Nỗi sợ bị mọi người biết được sự vấy bẩn của ngòi bút và nhất là nỗi ám ảnh bị thất nghiệp đã xui khiến tôi sống trong sự im lặng hèn nhát...

Tôi đang chìm đắm trong dòng suy tưởng thì chợt một giọng nói õng ẹo vẳng bên tai: "Anh ba ơi ! Anh nghĩ gì mà ngồi thừ cả người ra như Phật vậy? Cụng với em một cái đi ! Buồn gì mà hiền khô vậy? Không giống nhà hàng xóm bên kia chút nào hết trọi...". Tôi nâng ly bia cụng với cô gái và nốc cạn. Tôi muốn uống để quên mọi thứ uống để tê liệt cả tâm trí để được chìm sâu vào cõi mơ hồ của quên lãng. Đầu óc tôi vẫn tỉnh táo chỉ có bàn chân trái hơi tê như bị ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Bỗng một con chuột cống to đùng chẳng hiểu chui từ đâu ra chạy đâm sầm vào chân tôi và lủi mất ở phía sau nhà. Tôi cảm thấy lợm giọng và nặng trịch phía dưới bụng. Tôi đứng dậy và chậm rãi bước về phía bóng tối ở sau nhà. Trời đã khuya. Gió đêm thổi vào ngực tôi cái lạnh tê buốt. Sao trời dày đặc hắt những đốm sáng xuống đáy con mương cạnh hiên nhà trông như những đốm lân tinh ma quái đang dật dờ dưới thủy cung...Tôi đã tống khứ được thứ chất lỏng chết tiệt ra khỏi người nên cảm thấy nhẹ nhõm thư thái. Tôi đang định bước vào nhà thì chợt sững người trước một bàn thờ đóng bằng mảnh ván nhỏ đặt ở bên trái hiên nhà. Nén nhang cháy leo lét hắt vệt sáng lờ mờ xuống mặt đất. Một con chuột cống đang nép cạnh chân bàn thờ gương những sợi râu như những cần ăng-ten bé xíu để thăm dò thái độ của một lẻ thù xa lạ. Trí não tôi tê dại trong một khoảnh khắc. Cái lạnh chạy dọc sống lưng làm tôi chợt rùng mình. Tôi tự hỏi:" Chẳng lẽ loài chuột đang chạy trốn và ẩn náu trước kẻ thù là tôi hay đang canh giữ chốn linh thiêng là cõi đi về của một linh hồn?". Tôi chợt hoảng sợ vì đã làm xú uế cõi trú ngụ của một linh hồn. Tôi hấp tấp trở về bàn vuốt má cô gái và hỏi: "Nhà hàng này sao nhiều chuột qúa vậy em? Ghê qúa ! Lại đặt bàn thờ gần chỗ tiểu tiện nữa. Tội chết à !". Cô gái cắn hạt dưa lép bép trông như con chuột nhắt đang cắn lúa. Cô gái tỉnh bơ đáp: "Tại có mèo nên có chuột. Em là mèo anh là chuột. Anh "bo" em đi không mèo ăn thịt chuột à". Cô gái cười ngặt nghẽo. Tôi hỏi: "Bàn thờ ai vậy?". Vừa tách hạt dưa cô gái vừa nói: "Con nhỏ con của chị Hà". Tôi hỏi: "Nó tên gì". Cô gái nói: "Tên Hương". Tôi sửng sốt: " Sao chết vậy?". Cô gái lạnh lùng đáp: "Mẹ nó lo ôm khách để con nhỏ té mương...Không hiểu do nó mải chơi bị đâm đầu xuống mương hay do nó trông thấy mẹ mình ôm ấp người đàn ông không phải ba nó...". Tôi tê điếng người líu cả lưỡi: "Mẹ nó...đâu rồi?". Cô gái ngậm ngùi: "Chôn nó ở mảnh vườn phía sau...Bỏ đi rồi...". Hai Sứt chợt thét lên một tiếng như con thú vừa bị thương. Gã xô cô gái mà gã vừa ôm ấp ngã sấp xuống mặt bàn. Gã vùng chạy về phía sau nhà. Tôi lẽo đẽo đi theo sau gã như một con chó xem chủ mình định làm điều gì. Hai Sứt qùi xuống đất trông như một kẻ bị bại liệt đang vái lạy quầng sáng leo lét giữa bóng đêm để cầu xin sự bố thí. Tôi bước lại gần và nâng gã đứng dậy. Hai chiếc bóng ngả nghiêng như hai oan hồn đi vất vưởng trên mặt đất đầy bóng tối...

Ngày hôm sau Hai Sứt bỏ đi đâu mất biệt. Gã chỉ để lại trên bàn tờ giấy nhàu nát ghi mấy dòng chữ ngắn ngủi: "Tôi đi... Đừng đi tìm vô ích... Hãy tha thứ cho việc làm của tôi..."
Ba tháng sau. Một người bạn cho tôi biết vừa gặp Hai Sứt ở bệnh viện Tâm thần. Tôi vội phóng xe đi tìm gã. Cô bác sĩ trực chỉ cho tôi thấy một nấm mồ nhỏ vừa mới đắp cạnh gốc dừa ở gần cổng và bảo: "Có một anh chàng không biết tên tuổi vừa nhập viện nhưng bỏ trốn rồi. Mấy ngày qua anh ta cứ tha thẩn đào bới đất đắp thành nấm mồ. Anh ta xin nhang để đốt nhưng bệnh viện thì làm gì có nhang.... Thế là anh ta bỏ trốn...".

Tôi nhổ một cọng cỏ may cắm lên nấm mồ. Tôi đứng lặng nhớ lại hình ảnh chiếc bàn thờ bằng ván gỗ đơn sơ của con Hai Sứt. Không hiểu gã có tìm được nấm mồ vô tội của con mình hay không? Trước mắt tôi nấm mồ nhỏ trông nhạt nhòa ẩn hiện. Chẳng biết nấm mồ này có phải Hai Sứt đắp hay không? Tôi tự hỏi nếu anh thanh niên tâm thần kia là Hai Sứt thì không hiểu gã đắp mồ cho đứa con thân yêu vô tội hay cho chính mình?

More...

Dã quỳ hư ảo- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 

Dã quỳ vàng nỗi nhớ cháy hoàng hôn

Anh tìm em mịt mù sương

Anh tìm em hun hút gió

Em ở đâu? Dấu môi hằn in khoảng trời nhớ

Ngóng phương nào cũng ngọt đắng nụ hôn

Đêm cô đơn sao nhấp nháy mắt em buồn

Nỗi buồn anh trú ngụ vàng cánh mỏng

Chỉ làn hương mà nghìn trùng xa cách

Anh mơ thầm úp mặt khóc mùa hương


Gọi mưa nguồn

Tưới mát miền yêu thương

Hư ảo dã quỳ vàng

Thắp lửa ấm cõi nhớ.


Tháng 01-2010

More...

Ngày không em- Võ Tấn Cường

By Võ Tấn Cường



 

Thả bầy tin nhắn xếp hình trái tim bay về phía không em

Anh gọi miên man tiếng yêu thương vọng âm miền xa lắc

Em đớn đau lặng im miền sóng vỗ?

Em vô tình bước lạc phía không nhau?

Anh đếm ngày dài đọng mật ngọt lời yêu

Anh đợi đêm thâu thoảng hương hòa nhịp thở

Ngày không em

Anh đi lạc miền nhớ

Ngày không em

Ngơ ngẩn cõi mong chờ.


Ngày 11-01-2010


More...